TVBQGVN
Chương trình phát hình hằng ngày của

Tổng hợp các tin tức của các đài RFA, VOA, SBTN, v...v...
Mời xem 20 đài truyền hình tiếng Việt
Tại
http://tv.qhvn.org
Việt Nam tôi đâu ?
LỜI KÊU GỌI TOÀN DÂN XUỐNG ĐƯỜNG CỨU NƯỚC CỦA BÁC SỸ NGUYỄN ĐAN QUẾ
Đứng Lên Việt Nam!
Đứng Lên Việt Nam!
CÙNG TOÀN THỂ ĐỒNG BÀO VIỆT NAM YÊU QUÍ,
Hãy đứng thẳng người hiên ngang tuyên bố: Tự Do hay sống nhục!
Xuống đường dứt điểm độc tài nhũng lạm quyền thế: đòi việc làm, đòi cơm áo, đòi nhà ở, đòi được học hành; đòi được chăm sóc y tế; chống áp bức bất công, nông dân chống cướp đất canh tác, công nhân chống bóc lột sức lao động.
Chúng ta muốn một xã hội công bằng, ai cũng được hưởng những Nhân Quyền căn bản như tự do thông tin, tự do phát biểu, tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do internet, tự do tôn giáo, tự do đi lại, tự do buôn bán, tự do nghiệp đoàn, tự do hội họp, tự do sinh họat chính trị đa nguyên đa đảng để người dân chọn người tài đức lãnh đạo quốc gia.
ĐẤT NƯỚC LÂM NGUY !
Bộ Chính Trị Đảng Cộng Sản Việt Nam và bạo quyền con đẻ để mất đất, mất biển. Chủ quyền Tổ Quốc bị đe dọa.
Cũng Bộ Chính Trị Đảng Cộng Sản Việt Nam và bạo quyền con đẻ đã làm phá sản đất nước: Đầu tư lãng phí, thiếu hiệu quả; thiểu số quan tham quá giầu, đa số dân chúng quá nghèo; sinh họat đắt đỏ leo thang từng ngày; giá điện, nước lên, giá xăng dầu lại vừa tăng vọt; đồng tiền Việt Nam mất giá nặng, trong khi lương không tăng. Đầu tắt mặt tối suốt ngày vẫn không đủ sống, nhất là anh chị em lao động!
Bất mãn bị đàn áp. Phản đối bị bỏ tù. Chóp bu đảng Nguyễn Phú Trọng và chóp bu bạo quyền Nguyễn Tấn Dũng triển khai tối đa công an trị và ngoan cố ngụy biện những sai lầm phản dân hại nước ngày càng chồng chất.
Tòan dân hãy vùng lên để có ấm no, tự do và bảo vệ Tổ Quốc.
XUỐNG ĐƯỜNG GIÁNG LIÊN TIẾP NHỮNG ĐÒN SẤM SÉT NGAY ĐẦU BỘ CHÍNH TRỊ ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM BUỘC CHÚNG PHẢI TRẢ LẠI QUYỀN LỰC VỀ TAY NHÂN DÂN.
Giới trẻ Việt Nam, lực lượng phản ứng nhanh, có điện thọai di động dùng di động, có internet dùng internet, có loa dùng loa, có miệng dùng miệng để liên lạc, huy động, tổ chức quần chúng xuống đường biểu tình. Hàng triệu con tim yêu nước, tràn đầy nhiệt huyết, bừng bừng khí thế dời non lấp biển, hạ quyết tâm:
- quét sạch độc tài cộng sản.
- xây dựng Việt Nam Mới Tự Do, Dân Chủ, Nhân Bản và Tiến Bộ.
HÃY XUỐNG ĐƯỜNG ĐỂ CỨU NƯỚC!
MUỐN CỨU NƯỚC HÃY XUỐNG ĐƯỜNG!
Bs Nguyễn Đan Quế.
Tổng huy động Quần Chúng Xuống Đường
Tự Do Không Phải Tự Nhiên Mà Có!
Tự Do Đâu Có Ai Cho Không!
Gợi ý:
Ra đòn bất ngờ: công an tán thì ta tụ (biểu tình), công an tụ (đàn áp) thì ta tán.
Cơ động địa điểm, ngày giờ tập trung.
Biểu tình nhiều nơi để căng mỏng lực lượng công an.
Tùy tình hình, nhanh chóng chuyển sang qui mô lớn, lấy số đông để áp đảo tinh thần chúng.
Xu thế Dân Chủ Hóa đang dâng cao ở Trung Đông và Bắc Phi cho dân tộc ta, nhất là giới trẻ các thành phố lớn ba miền đất nước - Saigon, Cần Thơ, Huế, Đà Nẵng, Hà Nội, Hải Phòng - vận may lịch sử chưa từng có, để đồng lọat xuống đường nói “KHÔNG” với độc tài đảng trị, trước bao nỗi thống khổ mà dân tộc ta phải triền miên nhẫn nhục chịu đựng trong suốt mấy chục năm qua.
CẬP NHẬT TÌNH TRẠNG HIỆN NAY CỦA GIA ĐÌNH NHÀ VĂN HUỲNH NGỌC TUẤN VÀ BẠN HUỲNH THỤC VY
Danlambao - Sau buổi xét nhà, thu giữ máy móc diễn ra vào sáng ngày 08/11/2011, gia đình nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn cùng hai người con là Huỳnh Thục Vy, Huỳnh Trọng Hiếu vẫn tiếp tục bị CA, chính quyền địa phương sách nhiễu mọi mặt. Thậm chí, anh chị họ của Huỳnh Thục Vy còn bị CA đến tận nhà đe dọa, sách nhiễu chỉ vì đã "dám" ủng hộ việc làm của người thân trong gia đình.
Lúc 08 giờ sáng ngày 09/11/2011, hai viên Công An đến nhà ông Huỳnh Minh (anh ruột nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn) để yêu cầu hai người con của ông là Huỳnh Phương Thảo (sinh năm 1987) và Huỳnh Ngọc Lễ (sinh năm 1989) phải đến cơ quan CA làm việc. Ông Huỳnh Minh yêu cầu họ cho biết lý do mời con mình đi "làm việc", đáp lại, hai viên công an không nêu rõ lý do, đồng thời còn bày tỏ thái độ đe dọa rất "xấc xược".
Lý do trong giấy mời chị Huỳnh Phương Thảo chỉ ghi: "Có việc công cần"
Trước việc làm thiếu minh bạch của cơ quan Công an, gia đình ông Huỳnh Minh cùng hai người con đã thẳng thắn từ chối. Lập tức, phía công an liền gọi điện thoại điều động thêm người nhằm tạo áp lực tâm lý lên gia đình. Sau đó, xe công an kéo đến, chở theo khoảng chừng 20 người ập vào nhà ông Huỳnh Minh. Lúc này, hai bạn Huỳnh Thục Vy, Huỳnh Trọng Hiếu cũng có mặt & chứng kiến mọi việc.
Nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn cho biết, hai người cháu mình là Huỳnh Phương Thảo và Huỳnh Ngọc Lễ đều là những người có ăn có học, đều hiểu biết về pháp luật nên không chấp nhận những việc làm phi pháp của cơ quan công an.
Xe CA kéo đến uy hiếp
Trao đổi với Danlambao, bạn Huỳnh Ngọc Lễ tường thuật : Lý do công an mời đi làm việc vì hai chị em Thảo và Lễ có đến chụp hình lúc nhà chú Tuấn bị khám xét (sáng ngày 08/11/2011). Gia đình từ chối không đi vì nhận thấy lý do làm việc không chính đáng. Sau đó phía CA đe dọa : nếu không đi sẽ bắt, rồi họ gọi điện cho khoảng 20 người nữa ập vào nhà với thái độ rất hung hăng.
Sau một hồi tranh cãi, phía CA xuống nước đề nghị được làm việc với hai chị em Thảo, Lễ ngay tại nhà. Gia đình đồng ý cho CA vào trong nhà làm việc, nhưng họ lại tiếp tục trở mặt bằng những yêu cầu hết sức vô lý. Đầu tiên, những viên CA này yêu cầu hai bạn Huỳnh Trọng Hiếu và Huỳnh Thục Vy phải ra khỏi nhà vì "không liên quan", yêu cầu này đã bị ông Huỳnh Minh - chủ nhà bác bỏ vì cả Vy và Hiếu đều là con cháu trong nhà. Thậm chí, những viên CA này còn ngang ngược tuyên bố: ông Huỳnh Minh chỉ được phát biểu khi được CA cho phép! Trước thái độ hỗn hào, bất lịch sự của CA, cả gia đình đã từ chối làm việc, đồng thời yêu cầu họ phải ra về.
Bị cự tuyệt, cả nhóm CA bắt đầu chuyển sang đe dọa. Đe dọa chán chê không thấy hiệu quả, tất cả đành lũ lượt kéo nhau ra về.
Nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn cho biết thêm: Đây là hành động khủng bố của cơ quan CA đối với thân nhân, con cháu trong nhà. Trong lúc hai bên tranh luận, một viên CA luôn miệng quát tháo với thái độ hung hăng, đồng thời nhiều lần đưa nắm đấm đe dọa.
Còn bạn Huỳnh Ngọc Lễ nhận xét: Dường như phía CA muốn gieo tâm lý hoảng loạn trong gia đình, họ muốn làm cho gia đình chú Tuấn phải chùn bước. Bản thân Lễ dù không có điều kiện tham gia viết blog, nhưng cả gia đình đều ủng hộ việc làm của Vy và chú Tuấn
Nói về những sách nhiễu gần đây, cộng với việc báo chí nhà nước đăng tin bôi xấu gia đình, nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn bày tỏ: "Có lẽ họ đang chuẩn bị dọn đường dư luận để bắt bớ cha con tôi. Từng bị 10 năm lao tù, với tôi bây giờ thì chuyện ở tù không còn gì đáng sợ. Nhà tù lớn cũng như nhà tù nhỏ. Chỉ thương hai cháu Vy và Hiếu..."
Khi bản tin đang được đưa lên, Danlambao tiếp tục nhận được thông tin cho biết, vào sáng ngày 10/11/2011, dưới sự chỉ đạo của Bộ CA, đoàn thanh tra Sở Thông tin - Truyền thông Quảng Nam đã yêu cầu ba cha con nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn lên làm việc. Nội dung buổi làm việc là để mở niêm phong máy móc, tài liệu mà họ đã lấy được vào hôm khám xét ngày 08/11. Gia đình nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn đã từ chối không đến.
Trong bài báo mang tên "Ba cha con chống phá Nhà nước từ chối đến làm việc", báo Người Lao Động Online cho biết Sở Thông Tin - Truyền thông vẫn tiến hành mở niêm phong đồ đạc, đồng thời "phát hiện rất nhiều bài viết có nội dung bôi nhọ, phản động của ba cha con ông Tuấn. Ngoài ra, trong máy tính còn lưu lại rất nhiều tài liệu, hình ảnh chống phá Nhà nước"
Bên cạnh đó, việc gia đình nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn tẩy chay bầu cử cũng được nhắc đến rất kỹ. Cuối bài viết, tờ báo này còn gửi đi thông điệp đe dọa :"Hiện đoàn thanh tra tiếp tục lập biên bản để xử phạt ba cha con ông Huỳnh Ngọc Tuấn, sau đó nếu thấy đủ căn cứ thì sẽ chuyển sang Công an tỉnh Quảng Nam điều tra về hành vi chống phá Nhà nước. "
Sự kiện gia đình nhà văn đối kháng Huỳnh Ngọc Tuấn bị tấn công, sách nhiễu đang tiếp tục thu hút sự chú ý cuả dư luận.
Nhiều blogger, bạn bè của Huỳnh Thục Vy bày tỏ lo ngại CA sẽ tiếp tục trấn áp Vy và gia đình.
HỠI ĐỒNG BÀO NƯỚC VIỆT
bui thi xuan 001 585x432 Tây Sơn ngũ phụng thư – Bùi Thị Xuân (tt)
Giặc phương Bắc đang tràn vào Tổ Quốc,
Bọn tham quan đã bán đứng giang san.
Chúng cúi đầu làm nô lệ ngoại bang,
Ta thà chết chớ không cam sống nhục.
Cơn quốc biến sao cam lòng nhẫn nhục?
Nhục nào hơn nhục nô lệ ngoại bang!
Ông cha ta khí phách ngang tàng,
Ai cũng sống một lần rồi phải chết.
Ta hãy sống cuộc đời đáng sống,
Sống phơi gan trải mật với Sơn Hà.
Lấy máu đào tô điểm Quốc Gia,
Dầu có thác hồn thiêng cùng Sông Núi.
Hỡi những ai trái tim Hào Kiệt!
Nhà độc tài quyền lực GADDAFI
Phút chốc thôi giờ đã ra đi.
Bọn Dũng ,Trọng , Sang nào sánh gì?
Hãy đứng dậy làm nên lịch sử,
Thét gào lên xua tan quân dữ.
Giặc Bắc phương đã bao lần thảm bại,
Trước tiền nhân lịch sử nước Nam ta.
Giặc vào đây phải nếm cảnh can qua,
Quân bán nước phải phanh da đền tội.
Tiếng núi sông ngàn năm Mẹ gọi,
Lấy máu xương quyết báo đền ân.
Tiếng hô vang quyết chiến của tiền nhân,
Tiếng Mẹ gọi từ ngàn năm lịch sử.
Mẹ Âu Cơ trước muôn ngàn sóng dữ,
Mẹ máu loang cùng khắp quê hương
Mẹ gọi con hãy dọn một con đường!
Con Đường Máu Là Con Đường Cứu Nước!
Mẹ ơi mẹ! Con đường phía trước,
Có đàn con của Mẹ Việt Nam.
Con quyết lòng diệt lũ tham tàn,
Để đời đời Mẹ được sống Vinh Quang.
Hỡi Đồng bào nước Việt!
Nước Việt ta không để vào tay giặc,
Chí hiên ngang ta sống chết một đời.
Xác thân rồi sẽ về cùng cát bụi,
Nhưng uy linh tên tuổi để đời sau.
Đồng bào ơi! Chung góp máu đào
"Hỡi hào kiệt thời nào cũng có"
Vận nước đang cơn cuồng phong bão gió,
Cỡi phong ba ta giành lại Tự Do.
Đây con đường Dân Tộc được ấm no,
Được ngẩng mặt tự hào cùng thế giới.
Đồng bào ơi ! Con đường ta xốc tới,
Phải trải bằng tâm huyết máu xương.
Trải tâm can ta vạch một con đường,
Lybia,Tunisia, Ai Cập cùng Việt Nam ta.
Freedom! Freedom! Freedom!
FREEDOM FOR VIETNAM một ngày không xa
Lê Chân
TẨY CHAY HÀNG TRUNG CỘNG LÀ YÊU NƯỚC THƯƠNG NÒI!
Tàu cộng tung ra thị trường,
Hàng hóa độc hại, rõ phường vô nhân !
Thức ăn mỗi ngày thấm dần,
Phá trong cơ thể, suy ngầm kháng sinh.
Đồ dùng gây phản ứng nhanh,
Ngứa, xưng, đỏ biến thành bệnh ngay.
Tâm ma, phù thủy bàn tay,
Óc quỷ mong thế giới này đảo điên.
Ai ơi ! Đừng ham rẻ tiền
Nguy hiểm sinh mạng, thuốc tiên khó lành!
Cộng-Đồng tuyên cáo, soạn thành,
Bán tin quan trọng phát thanh lan truyền.
Nguyệt-San, Tuần-Báo khẩn tin,
Hàng hóa Tàu cộng gây bao hiểm nghèo!
Tai ương đất VIỆT chúng gieo,
Lấy người, chiếm đất bao điền ngược ngang.
Chủ nhiều cơ sở chúng làm,
Nhân công dân VIỆT, đói than thấu Trời!
Khấn xin diệt lũ đười ươi,
Không còn ách nạn, xây đời hiển vinh
Trần-Chinh-Nương
GIẶC ĐÃ ĐẶT KHOAN DẦU VÀO ĐẤT NƯỚC
Giặc Tàu đã đặt khoan dầu vào đất nước,
Thách thức dân ta đọ sức với bạo cường.
Ta phải đánh chìm tàu quân cướp nước,
Như tiền nhân Trần Quốc Tuấn ngày xưa.
Bạch Đằng Giang từng loang máu quân Tàu,
Gương dũng liệt ngàn năm còn bia đá.
Hãy thét vang hỡi anh hùng hào kiệt,
Kìa non sông Hùng Khí Việt bùng lên.
Đốt lên đi ngọn lửa chính tim mình,
Thắp sáng trong lòng hai chữ hy sinh.
Đốt lên đi đuốc nhân quyền công lý,
Thét lên đi cơ hội báo đền ân.
Một tấc đất rơi vào tay giặc,
Là chúng ta đắc tội với tiền nhân.
Lấy máu đào rửa nhục núi sông,
Ơn Tổ Quốc đồng bào tình lai láng.
Nhưng ta khác hơn Trần Nguyên Hãn,
Gạt thù nhà vì nhục nước xông pha.
Bởi ngày xưa triều đại của vua ta,
Khác cộng sản chính là tay sai của giặc.
Sĩ Phu ơi! Có nghe lòng quặn thắt,
Hào kiệt ơi! Nước việt mất thật rồi.
Anh hùng ơi! Tổ quốc tả tơi,
Ta nuốt lệ nhẹ hồn mình bão tố.
Đồng bào ơi trước cơn sóng vổ,
Thách thức ta lòng yêu nước không sờn.
Để hợp nhau đoạt thành chí lớn,
Sống một ngày khí tiết để ngàn sau.
Lê Chân
Tìm người thân
1.- Nhắn tin tìm Cha :
Con gái là Bích , hiện ở Pháp , tìm cha : Tô Văn Giảng , trước 75 làm việc tại Air Việt Nam , văn phòng đặt tại số 116 Nguyễn Huệ , Sài Gòn .
Ba ơi , có còn nhớ con không ? Con gái là Bích đây . Hồi những năm 70 -71 , nhà mình ở Cư xá Nguyễn Hoàng , sang năm 72 thì dọn về Cư xá Lữ Gia Quận 11 , Phú Thọ . Hồi đó con còn nhỏ lắm , nhưng vẫn nhớ mỗi lần Ba về thăm đã bồng ẵm con và cho con nhiều đồ chơi , bánh kẹo .
Từ ngày 30/04/75 đến nay con không còn nhận được tin tức gì cuả Ba nữa , vậy được tin này mong Ba , nếu còn sống ở đâu đó cho con được biết tin .
Xin quý Cô Bác , anh chi em nào có biết chút tin tức gì cuả Ba tôi , dù rất mong manh cũng xin vui lòng viết cho tôi vài hàng qua đ/c ....
E -mail : bichsg71@hotmail.fr
Tôi xin muôn vàn cảm tạ thâm ân .
Kính ,
Bích .
TB: Hồi còn ở Sg , Mẹ con đã nhiều lần dắt con tới thăm cô Năm Perlon để hỏi thăm tin tức cuả Ba .
2.- Tìm người thân :
Thiếu tá Nguyễn Mộng Hùng, sĩ quan khóa 17 Võ Bị Đà lạt, đơn vị cuối cùng là Tiểu đoàn 64 Biệt Động Quân Biên phòng.
Mất tích ngày 04/04/1972 tại mặt trận Lộc Ninh, biên giới Campuchia.
Quí vị nào biết tin tức về anh , xin vui lòng liên lạc về địa chỉ:
Trần Thị Đoan Dung, 12400 Castle Bridge dr # 157, Houston, Texas 77065 , hoặc Nguyễn Thị Nụ, số 7 Đặng Tiến Đông KP 4, P. An Phú, Q.2, TP H.C.M, Việt Nam. ĐT 08. 37445046.
Hết lòng đa tạ.
3.- Tìm người thân:
Nhà củ của Nguyễn Thanh Việt ở chợ Xóm Chiếu - Khánh Hội, ngập ngũ là sĩ quan Trợ Y cho 1 tiểu đoàn Biệt Động Quân
Nếu ai biết về Việt và Ánh xin vui lòng giúp cho bạn củ tên là: Vũ Văn Bảo đang tìm.
Xin chuyển tấm ảnh chụp ngày cưới của Việt và Ánh tại nhà hàng Majectic
Vũ Văn Bảo.
Nhờ các bạn có ai quen biết anh chị Nguyễn Thanh Việt ( vợ là chị Ánh) , xin liên lạc với Đặng Mỹ Dung.
Thành thật cám ơn.
Mỹ Dung
E-mail: yungkrall@bellsouth.net,
*****
TÂM THƯ
CỦA PHONG TRÀO PHỤ NỮ VIỆT NAM HÀNH ĐỘNG CỨU NƯỚC
Kính thưa qúy Liệt vị Tôn trưởng Đồng hương,
Thưa các bạn trẻ,
Trước Phong Trào quần chúng, trước làn sóng Cách mạng Dân chủ đang diễn ra ở các nước Bắc Phi, tâm trạng của những người ở lứa tuổi "thù trả chưa xong đầu đã bạc" với cuộc đời xế bóng lưu vong, như lữ khách bước dồn trong cảnh hoàng hôn, nhìn tuổi trẻ của các nước Bắc Phi đã chiến thắng bạo lực bằng sức mạnh đoàn kết và lòng quyết tâm.
Dân tôc Việt Nam không thể ngủ yên trong xiềng xích cường quyền, tay sai bán nước. Hãy tỉnh thức sau 36 năm dài vô tận, hãy hướng mắt nhìn về Bắc Phi nơi ngọn lửa Cách mạng đang bùng cháy mà rút ra những kinh nghiệm xương máu cho tiến trình giải thể đảng Cs Việt gian.
Ai cập sau 18 ngày đêm đấu tranh quyết liệt cánh cửa Dân chủ đã mở ra.
Thế giới đã và đang đồng loạt hỗ trợ cho việc khai tử các chế độ độc tài. Hiện nay, những nước bị áp bức đang vùng lên đòi thực thi Dân chủ và Tự do, Nhân quyền như ở Côte d'Ivoire,Tunisie, Algérie, Maroc, Egypte, Arabie Saoudite, Jordanie ...
Làn sóng này chắn chắn sẽ lan rộng về Á Châu và sẽ bùng nổ từ các nước độc tài đảng trị.
Các bạn trẻ Việt Nam thân mến,
Chúng tôi biết các bạn đang vật lộn với cuộc sống hằng ngày, bị cuốn hút bởi khoa học điện toán. Các bạn đã thành công đổ đạt, đã trở thành những nhà khoa bảng ở các nước Tự Do, Dân chủ chắc hẳn các bạn không có nhiều thời giờ để nghĩ đến các vấn đề xa vời cuộc sống hằng ngày.
Nhưng thưa các bạn, dù cho các bạn có đỗ đạt và thành công đến đâu đi nữa mà niềm Tự hào Dân Tộc không được nung nấu trong lòng các bạn thì các bạn chỉ mới thành công trong cuộc hành trình đi vòng quanh dưới chân núi, như những con cừu non thơ dại vui thú trên ruộng cỏ dưới chân đồi, thay vì ý chí vươn lên tận đỉnh núi. Đó là ước vọng Dân Tộc ta thóat khỏi ách độc tài áp bức.
Trong lúc xu hướng "dân- chủ- hóa" toàn cầu đang rộng mở thì nước Việt nam rồi sẽ được Tự Do là quy luật không sao tránh khỏi. Chỉ cần chúng ta có tất cả quyết tâm . Đây là cơ hội cho mọi tầng lớp dân tộc, mọi tổ chức cá nhân yêu nước góp phần mình cứu nguy đất nước. Đã đến lúc người Việt Nam trong và ngoài nước đứng lên viết lên trang sử mới.
Hãy nhìn gương Sinh viên, Thanh niên thế giới ngày hôm nay, chúng ta cần sống và hành động xứng đáng là con cháu Rồng Tiên , là hậu duệ của hai Bà Trưng , Bà Triệu , các tiên đế Trần Hưng Đạo, Quang Trung ... hãy nắm bắt lấy cơ hội hiếm có này kẻo trễ mà hối tiếc !
Dân tộc Viêt Nam đang trông chờ hành động khởi xướng của những nhà ái quốc , những Lực Lượng Cách Mạng giải thoát Dân Tộc khỏi ách Cộng sản , loại bỏ chế độ độc tài đảng trị , bán nước hại dân .
Hiện nay tại quê nhà , toàn thể nhân dân bị áp bức , đồng bào trong quốc nội hãy mạnh dạn xuống đường để sớm chấm dứt chế độ bạo quyền tham tàn đang nghênh ngang ngự trị trên xương máu và nước mắt của người dân.
Hãy nhìn vào một vài trường hợp điển hình qua thảm trạng của gia đình một Đại Úy VNCH Nguyễn Hữu Cầu với 36 năm tù đày chỉ vì bày tỏ lòng yêu nước hiện vẫn còn trong vòng lao lý. Hãy nhìn thân xác héo hon, mệt mỏi, bệnh tật của một Chiến sỹ Trần Văn Thiêng sau 26 năm lao lý vì khác biệt chính kiến!
Cả một đất nước đang bị tù đầy tư tưởng, tù đầy thể xác lẩn tinh thần, có phải chăng tội ác của đảng Cs đã quen dần với con mắt và sự chịu đựng của dân tộc Việt Nam ? Sự cam chịu này đã sanh ra bản tính vô cảm trong lòng thế hệ trẻ Việt Nam hôm nay dưới chế độ Cộng sản !
Trong khi với nhân loại thì đây là tội ác tày trời , tội diệt chủng chống nhân loại .
Kính thưa Qúy Liệt vị Tôn Trưởng, Đồng Hương,
Thưa các bạn trẻ,
36 năm qua, sự hô hào đã quá đủ, lòng dân cần những hành động cụ thể hơn.
Trong hoàn cảnh hiện tại, mọi lời nói, việc làm không đem lại ích nước lợi dân đều không cần thiết nữa.
Cuộc Cách mạng ở Bắc Phi bùng cháy khởi đầu từ ngọn lửa MOHAMED BOUAZIZI, một thanh niên Tunisia đã hiến thân mình làm ngọn đuốc sống.
Kính thưa Qúy Liệt vị, ngọn lửa tự hiến "Tự thiêu" là truyền thống của dân tộc Việt Nam, trong suốt diễn trình đấu tranh đã bao lần Dân tộc ta đã dùng chính thân xác mình để bày tỏ lòng yêu nước và nói lên lòng hy sinh tột độ.
Phong Trào Phụ Nữ Việt Nam Hành Động Cứu Nước, xin được góp phần mình bé nhỏ làm những viên gạch lót đường. Chúng tôi xin khấn hứa trước Hồn Thiêng Sông Núi trước quốc dân đồng bào PTPNVNHĐCN tình nguyện làm ngọn đuốc châm ngòi cho Ngọn lửa Cách mạng Dân Tộc được bùng cháy để nói lên trong cơn quốc biến dân tộc Việt Nam không thiếu người dám quên mình. Hiện tại chỉ thiếu những bộ óc chiến lược, sự đoàn kết quyết tâm của khối quốc dân trong và ngoài nước.
Kính thưa Qúy Liệt vị, sinh mạng của chính tôi cũng do đồng bào giành lại vì vậy sinh mạng của tôi ngày hôm nay không phải là của riêng tôi nữa mà chính là của đồng bào! Nay đất nước cần người nằm xuống cho Dân Tộc đứng lên, chúng tôi - Nguyễn Thị Ngọc Hạnh rất thiết tha được đóng góp phần mình bé nhỏ như một chút lòng đền ơn Tổ Quốc, đáp nghĩa đồng bào.
Tâm thư này gởi đến Qúy vị, xin được xem như là một lời thề, một lời cam kết và còn là lời ủy thác Sứ mệnh cứu nước vào thế hệ mai sau.
Chúng tôi thống tâm kêu gọi những bậc trí thức sĩ phu, những nhà Dân Chủ, những Tổ chức Đấu tranh trong và ngoài nước, xin hãy vì Quốc Gia mà tận hết sức mình, khởi xướng cuộc Cách mạng bằng sức mạnh của lòng dân ở mọi nơi trong lòng đất nước hay hải ngoại.
Bất cứ Tổ chức hay cá nhân nào vận động được cuộc xuống đường rầm rộ, cần châm ngòi cho NGỌN LỬA DÂN TỘC được bùng cháy thì "Phong Trào Phụ Nữ Việt Nam Hành Động Cứu Nước" sẽ có mặt và rất hân hạnh được tự nguyện hiến thân làm ngọn lửa cách mạng đó.
Trân trọng kính chào đoàn kết và quyết thắng,
Đại diện Phong Trào Phụ Nữ Việt Nam Hành Động Cứu Nước
Paris ngày 14 tháng 02 năm 2011
Nguyễn Thị Ngọc Hạnh

Kính mời xem thêm các video clip sau đây
1- Lịch sử TVBQGVN và các hoạt động của CSVSQ sau 1975 ( 50 video clips )
2 -Đại họa mất nước (8 video clips )
3- Tội ác của CS với nhân loại ( 3video clips )
4- Câu chuyện Xô viết ( 8 video clips )
5- CS VN cướp đất của dân ( 5 video clips )
6- Tội ác CS trong tết mậu thân 1968( 50 video clips )
7- Biểu tình ở trong nước chống Trung cộng ( 50 video clips )

Diễn văn của tổng thống Obama sau thông báo từ chức của ông Mubarak
Phạm Nguyên Trường dịch
Xin chào tất cả các quí vị
Trong cuộc đời mình, chẳng mấy khi chúng ta có dịp chứng kiến những thời khắc làm nên lịch sử. Đây chính là một trong những thời khắc như thế. Đây chính là một trong những giai đoạn như thế.
Ảnh: AP
Nhân dân Ai Cập đã lên tiếng, tiếng nói của họ đã được lắng nghe, và Ai Cập không bao giờ còn như cũ nữa.
Tổng thống Mubarak đã đáp ứng khát vọng thay đổi của nhân dân Ai Cập bằng cách từ chức.
Nhưng đấy không phải là sự kết thúc của quá trình chuyển tiếp. Đấy mới là bắt đầu. Tôi tin chắc rằng phía trước là những ngày đầy khó khăn và nhiều vấn đề còn chưa có câu trả lời.
Nhưng tôi tin tưởng rằng nhân dân Ai Cập có thể tìm được câu trả lời và sẽ làm việc một cách hòa bình, với tinh thần xây dựng và đoàn kết như trong mấy tuần gần đây, vì người dân Ai Cập đã thể hiện một cách rõ ràng rằng chỉ có một nền dân chủ thực sự mới có thể song hành cùng thời đại.
Lực lượng vũ trang, người bảo vệ đất nước, đã làm việc với tinh thần yêu nước và đầy trách nhiệm và sẽ phải bảo đảm cho một chuyển giao đáng tin cậy trước con mắt người dân Ai Cập. Điều đó có nghĩa là bảo vệ quyền của các công dân Ai Cập, rỡ bỏ tình trạng khẩn cấp, soạn lại hiến pháp và các điều luật khác để cho sự thay đổi này là không thể đảo ngược được và đưa ra một lộ trình rõ ràng cho những cuộc bầu cử công bằng và tự do.
Trước hết, việc chuyển giao phải đưa được tiếng nói của tất cả mọi người Ai Cập lên bàn nghị sự, vì tinh thần của phong trào phản đối bất bạo động và sự kiên nhẫn mà người dân Ai Cập đã thể hiện có thể là luồng gió đầy sức mạnh thúc đẩy công cuộc chuyển hóa này.
Hợp chủng quốc Hoa Kì sẽ tiếp tục là người bạn và đối tác của Ai Cập. Chúng ta sẵn sàng cung cấp mọi sự giúp đỡ cần thiết và khi có yêu cầu nhằm theo đuổi một sự chuyển hóa tin cậy được đến nền dân chủ.
Tôi cũng tin tưởng rằng sự khéo léo và tinh thần dám nghĩ dám làm của các thanh niên Ai Cập được thể hiện trong mấy ngày vừa qua có thể được kết hợp lại nhằm tạo ra những cơ hội mới, công việc mới và ngành nghề kinh doanh mới đủ sức làm cho tiềm năng phi thường của thế hệ này cất cánh.
Và tôi biết rằng nước Ai Cập dân chủ có thể thúc đẩy vai trò của người lãnh đạo có trách nhiệm không chỉ trong khu vực mà còn trên toàn thế giới nữa.
Ai Cập đã từng đóng vai trò then chốt trong suốt hơn 6.000 năm trong lịch sử nhân loại. Nhưng mấy tuần gần đây bánh xe của lịch sử phải chạy trên những con đường gập ghềnh, đấy là lúc nhân dân Ai Cập đòi hỏi những quyền phổ quát của mình. Chúng ta đã thấy cảnh những ông bố và những bà mẹ mang con trên vai để chứng tỏ cho chúng thấy rằng tự do thật sự nghĩa là thế nào. Chúng ta đã thấy các thanh niên Ai Cập nói: “Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời, tôi là người thật sự có giá trị. Tiếng nói của tôi đã được lắng nghe. Mặc dù tôi chỉ là một cá nhân đơn độc, đây là cách thức hoạt động của một nền dân chủ thật sự”.
Chúng ta đã thấy những người phản đối liên tục hô lớn: “selmeyah, selmeyah — “Chúng ta là những người bất bạo động “. Chúng ta đã thấy quân đội không bắn vào nhân dân mà họ có trách nhiệm bảo vệ. Và chúng ta thấy các bác sĩ cũng như những y tá đã lao ra đường phố đế chăm sóc những người bị thương; chúng ta đã thấy những người tình nguyện kiểm tra những người đi biểu tình để đảm bảo rằng họ không mang theo vũ khí.
Chúng ta đã thấy những người có đạo đang cầu nguyện và những người theo đạo Hồi và theo đạo Công giáo hô vang: “Chúng ta là một”. Và mặc dù chúng ta biết rằng tình trạng căng thẳng giữa các tôn giáo còn chia rẽ nhiều người trong thế giới này và không một sự kiện đơn lẻ nào có thể ngay lập tức xóa bỏ được sự cách biệt quá lớn đó, nhưng những hình ảnh đó nhắc nhở chúng ta rằng bản chất của chúng ta không phải là những khác biệt đó. Bản chất của chúng ta là nhân tính mà tất cả chúng ta cùng chia sẻ.
Và trên hết, chúng ta đã nhìn thấy một thế hệ mới xuất hiện – một thế hệ sử dụng khả năng sáng tạo, tài năng và công nghệ nhằm đòi hỏi chính phủ đại diện cho những niềm hi vọng của họ chứ không phải là nỗi sợ của họ, đòi hỏi một chính phủ có trách nhiệm đối với những khát vọng vô biên của họ.
Một người Ai Cập đã nói một cách đơn giản: “Trong những ngày vừa qua nhiều người đã phát hiện ra rằng họ có một giá trị nào đó. Và đấy là điều không bao giờ có thể mất được nữa”.
Đấy chính là sức mạnh của phẩm giá của con người, và đấy là điều không bao giờ có thể phủ nhận được. Nhân dân Ai Cập đã truyền cản hứng cho chúng ta, họ đã làm như thế bằng cách đóng dấu: “dối trá” lên trán những kẻ nói rằng công lí tuyệt vời nhất là công lí giành được bằng bạo lực
Đối với Ai Cập, đấy là sức mạnh đạo đức của bất bạo động – không phải là chủ nghĩa khủng bố, không phải là giết người một cách vô tâm – mà là bất bạo động, sức mạnh đạo đức một lần nữa đã hướng cánh cung của lịch sử về phía công lí.
Và trong khi những hình ảnh và âm thanh mà chúng ta nghe thấy đều là từ Ai Cập, nhưng chúng ta không thể không nghe thấy tiếng vọng của lịch sử, tiếng vọng từ việc nhân dân Đức giật đổ bức tường, từ các sinh viên Indonesia xuống đường, từ Gandhi dẫn dắt dân tộc ông đi theo con đường công lí.
Như Martin Luther King đã nói trong khi chào mừng sự ra đời của một dân tộc mới ở Ghana đồng thời tìm cách hoàn thiện chính dân tộc mình: “Một cái gì đó trong tâm hồn đang thét lên đòi tự do”.
Đấy là những tiếng thét đến từ quảng trường Tahrir. Và cả thế giới đã ghi nhận.
Ngày hôm nay thuộc về nhân dân Ai Cập, và nhân dân Mĩ cảm động trước những hình ảnh ở Cairo và trên toàn đất nước Ai Cập vì chúng ta cũng là những con người và đấy chính là thế giới mà chúng ta muốn con cái mình được lớn lên trong đó.
Từ “Tahrir” nghĩa là giải phóng. Đây là từ nói tới cái điều đang thét lên đòi tự do trong tâm hồn chúng ta. Hãy để nó mãi mãi nhắc chở chúng ta về nhân dân Ai Cập, về những việc họ đã làm, về những điều mà họ ủng hộ và về cách thức họ thay đổi đất nước của mình và trong khi làm như thế họ đã thay đổi cả thế giới.
Xin cám ơn các vị.
Nguồn: washingtonpost.com
Đã Đến Lúc Chúng Ta Phải Cùng Đứng Dậy Rồi Đồng Bào Ơi
“Tôi nói chuyện với các bạn như người cha nói chuyện với các con,” Mubarak.
Đúng là giọng điệu của một tên lưu manh độc tài Mubarak, y chang như con cà cuống … HCM, ai là con của ông ta? Chính vì ông ta cũng tự xưng “cha gìa dân tộc” đối với người dân Egypt, cái độc tài nó nằm 30 năm ở chỗ lưu manh đó, mà ông Mubarak cũng chẳng biết mình đã lưu manh. 30 năm làm chuyện lưu manh, làm riết rồi tự nhiên chính cá nhân ông ta cũng không biết đó là điều lưu manh.
Chế độ CSVN cũng thế, nó cũng lưu manh cái kiểu y chang như tên Mubarak này, bọn cầm quyền độc tài Dũng Trọng Sang nói chung là bọn CS này, cũng hay đưa ra thí dụ “người dân” là con cái của bọn cầm quyền CS. “Con cái không được chê bố mẹ nghèo, quê hương ta có chùm khế chua, khế thúi cũng ráng mà ăn“. Đấy, đấy là bản chất của những tên độc tài, tự xem mình đứng trên người dân của mình. Nên nhớ cho, dân chủ là bình đẳng, mọi người dân được xem là bình đẳng với nhau trong việc người dân giao phó cho quyền lực, hôm nay anh cầm quyền, ngày mai anh xuống chức thì tới phiên tui nếu được giao phó, anh không thể ví như làm “cha mẹ” tui, rồi suốt đời cầm quyền, hay mỗi khi anh cầm quyền. Đó cũng là thái độ lưu manh của Hồ Chí Minh khi tự xưng mình là “cha gìa dân tộc”, rồi truyền xuống cho cho bọn cầm quyền trong mấy chục năm qua, và tiếp tục kéo dài cho đến hiện tại.
Với làn sóng dân chủ đang trào dâng tại các quốc gia như Tunisia, tại Ai Cập, Jordan, Yemen, Algeria, Albania… để chống lại và giựt sập các thể chế độc tài, bắt buộc trào lưu đó nó phải ảnh hưởng đến với đất nước Việt Nam. Dân tộc Tunisia, dân tộc Ai Cập làm được, dân tộc Việt Nam phải làm được. Chúng ta cùng đẩy mạnh thêm nữa việc chuyển lửa đấu tranh đòi dân chủ của thế giới về Việt Nam, bằng emails, bằng Facebook, bằng Multiply, bằng Twitter, bằng Paltalk, hay bằng bất cứ phương tiện internet nào, để đồng bào ta thấy được sức mạnh của toàn dân như một. Coi như chúng ta đã chứng nghiệm được sự thành công tại Tunisia, tại Ai Cập, thì chúng ta phải làm cho bằng được với tất cả sức lực của mình.
Phải biết rằng sự sụp đổ của chế độ CSVN chỉ còn là thời gian. Hiện tại, sau Tết, vật gía vẫn tiếp tục gia tăng chóng mặt vì lạm phát phi mã. Một chế độ cầm quyền để xảy ra lạm phát phi mã chính là chế độ đó đã ăn cướp đi đồng tiền xương máu của người dân. Thêm nữa, theo tin tức từ Bộ Trưởng Kế Hoạch Và Đầu Tư Võ Hồng Phúc, báo cáo về ngoại hối của quốc gia chỉ còn khoảng 10 tỉ đô la, nhưng điều cũng rất khó tin. Nếu thế, tại sao không trả nổi 60 triệu đô cho ngân hàng Credit Suisse và 25 triệu cho Natixis, vì Vinashin là tập đoàn quốc doanh của Nhà nước. Theo Skynet Finance (*1), trong năm 2009, việt nam thâm thủng mậu dịch 12.2 tỉ, nhưng trong qúy 1 của năm 2010, thâm thủng đã lên đến 3.6 tỉ, vậy theo dự đoán, 4 qúy của năm 2010 lên đến 14.4 tỉ, hoặc cao hơn nữa. Nếu thật sự còn 10 tỉ, giỏi lắm là trang trải được cho 2 qúy = 6 tháng là cao tay. Cuối tháng 6 là khánh tận. đất nước không còn tiền để điều hành kinh tế xuất nhập cảng, phải vay mượn ai đây? Khi mà các cơ sở tài chánh như Moody’s, Fitch, Standard & Poor đã đánh gía tín dụng của VN rất thấp thì làm sao vay mượn được. Còn nếu vay mượn được, tiền lãi xuất phải chịu thật cao. Lãi mẹ đẻ lãi con thì làm sao mà trả nỗi. Theo trang http://vietnameconomy.vn “Tính tới thời điểm 16h40 ngày 12/10/2010 theo giờ Việt Nam, số nợ công toàn cầu được hiển thị trên đồng hồ nợ công trên The Economist đạt mức 39.942.437.066.497 (gần 40 nghìn tỷ USD). Đồng hồ nợ này đang liên tục quay theo chiều tăng, cho thấy mức nợ công của toàn thế giới đang không ngừng tăng lên.” (*2). Đất nước VN giàu có tài nguyên thiên nhiên, con người Việt Nam lại thông minh, hiếu học, và giàu có nếu được đi ra khỏi Việt Nam, vậy tại sao VN phải mắc nợ thế giới 40 tỉ USD ? con số khủng khiếp qúa. Thêm nữa, tổng cộng người Việt hải ngoại gởi về 8 tỉ đô hàng năm vẫn không đủ trang trải cho túi tham của bọn CS này. Chúng chỉ biết cai trị dân, phè phỡn trên xương máu của người dân Việt Nam. Tiền bạc bọn chúng tham nhũng, rồi còn dư thì thuê bọn công an, xã hội đen, đầu gấu để đi rình mò, đánh đập, tông xe các nhà dân chủ. Chúng ta phải chịu đựng cho đến bao giờ đây, thưa qúy anh chị em ?
Vấn đề thông tin là quan trọng nhất để tạo ra những đột biến, những biến động có tầm cỡ. Ở Tunisia, một thanh niên tự tử, nhờ những thông báo trên mạng, trên Facebook, trên Twitter, nên người dân có thể cùng đồng loạt xuống đường. Ở VN, Nhà cầm quyền tồn tại được là nhờ vào việc luôn luôn bưng bít thông tin đấu tranh, biểu tình. Vì thế, chúng ta cần đẩy mạnh thông tin về trong nước qua emails, Facebook, Twitter, Paltalk, qua điện thoại di động… như những trường hợp dân chúng xuống đường biểu tình tại Tunisia, Ai Cập, Sudan, Yemen, Algeria, Albania… Người dân trong nước nghe được, sẽ có tác động. Nếu toàn dân biết được, chắc chắn sẽ có ảnh hưởng dây chuyền, vì đa số lòng dân giờ đã căm phẫn tột độ rồi. Đã có quá nhiều trường hợp cho chúng ta thấy, mỗi khi ở nơi đông người, chỉ cần một tiếng tri hô: “Công An đánh dân” là sẽ xấu số cho bọn công an. Người dân lập tức tụ tập đông lại và những tên công an lúc đó chỉ biết chạy thoát thân mà thôi. Có qúa nhiều vụ người dân đánh đập công an, đốt xe, lật xe, đốt đồn công an, hay các Ủy Ban Nhân Dân… Điều này cũng chứng tỏ người dân Việt Nam không sợ hãi nhà cầm quyền, mỗi khi có biến động liên quan đến đám đông, tập thể.
Muốn giải quyết bài toán Việt Nam, các tổ chức đấu tranh cần lưu ý một số điều:
1) Tập trung cuộc biểu tình ngay tại thủ đô Hà Nội, cần chọn địa điểm thích hợp nhất, thuận tiện nhất. 2) Tạo ra những biến động để nắm chắc phần chủ động. Chủ động ở đây là hoạch định tất cả những kế sách làm cho cuộc biểu tình đông đảo người dân tham dự, cùng những dự trù dài hạn, đi đến dứt điểm. 3) Móc nối với một số công an và một số bộ đội để tiếp tay tiếp sức và bảo vệ thành qủa cho cuộc biểu tình. 4) Nếu linh mục Nguyễn Văn Lý bị bắt lại vào ngày 13/5/2011 này, chúng ta có thể thực hiện những cuộc biểu tình đòi thả ngay linh mục Lý và nếu có thể đòi thả luôn tất cả các nhà dân chủ đang bị giam cầm vì đây là cuộc biểu tình chính đáng. Chúng ta cùng đấu tranh cho một linh mục yêu nước bất khuất và chúng ta không muốn linh mục Lý phải bị mất mạng trong nhà tù CS, vì vừa qua, linh mục Lý đã để lại Bản Di Chúc Số 1, được trích đoạn: “Khi bạo quyền bắt, tôi sẽ tuyệt thực vô thời hạn liên tục nhiều đợt nối tiếp nhau và khước từ mọi điều trị của bạo quyền CS.” Điều này có nghĩa là linh mục Lý đã chấp nhận cái chết, một khi bi bắt giam. Bản di chúc này được xem gần như là một bản Tuyệt Mạng Thư, thách đố sự bắt giam của Hà Nội vào ngày 15/3/2011 sắp tới này. Đây là việc làm chính đáng, bạo quyền cũng không có cớ mà bắt giam, hoặc xử nặng với chúng ta.
Đây là trường hợp vô cùng khó khăn của bạo quyền Hà Nội, gọi là “tiến thoái lưỡng nan”.
Bắt linh mục Lý vào tù có lẽ sẽ làm bùng nổ ngọn lửa đấu tranh lan nhanh hơn bao giờ hết, chưa nói đến việc bạo quyền Hà Nội sẽ bị lên án bởi toàn thể nhân loại yêu chuộng tự do, dân chủ, hòa bình. Còn Hà Nội không bắt giam, có lẽ tiến trình cuộc giải thể chế độ CS này sẽ chậm hơn, nhưng không kém phần quyết liệt và hấp dẫn vì có sự hiện diện của linh mục Lý, bảo đảm chế độ CS này sẽ ăn không ngon và ngủ không yên.
Có người nói, chờ đi, hãy chờ cho dân tộc Trung Hoa đứng lên giật sập chế độ Tàu Cộng, rồi tự nhiên VC cũng sụp đổ tương tự. Rồi cũng có những bài sấm, những lời tiên tri của môt vài dị nhân nào đó cho rằng chế độ CS sẽ sụp đổ năm 2012 hoặc 2014. Những điều này chẳng khác gì chờ sung rụng, chẳng khác nào tiếp sức, hay mua thêm thời gian cho bạo quyền VC củng cố quyền lực. Hãy lấy sức của chính mình, sức của toàn dân ta. Đã đến lúc chúng ta phải cùng đứng dậy rồi đồng bào ơi. Há dân tộc chúng ta thua kém dân tộc Tunisia, dân tộc Ai Cập? 100 lần không, 1000 lần không, dân tộc Việt Nam kiêu hùng, bất khuất
Ngày 11 tháng 2 năm 2011
Mylinhng@aol.com
http://mylinhng.multiply.com
Xin phổ biến tự do
Nhìn về Ai Cập, nghĩ đến Việt Nam
Bình luận của Nguyễn Công Bằng
(www.vidan.info)
Hai tiếng đồng hồ trước đây (chiều tối ngày 11/02/2011 ở Ai Cập), nhà độc tài Hosni Mubarak từ chức và trao quyền lãnh đạo đất nước lại cho Hội đồng Quân đội Tối cao, chấp nhận sự thành công của người dân Ai Cập sau 18 ngày đêm biểu tình đấu tranh liên tục, quyết liệt. Tiến trình tái lập dân chủ và xây dựng chính phủ mới còn nhiều bước cam go; tuy nhiên, cánh cửa dân chủ đã mở ra cho Ai Cập.
Bối cảnh chính trị, văn hoá, xã hội của Ai Cập và Việt Nam có khá nhiều điểm khác biệt nhau. Chúng ta hãy cùng nhận diện tính chất của cuộc đấu tranh danh tiếng vừa xảy ra để có một thái độ và định hướng hợp lý.
1. Biểu tình đông người: Dù là dưới chế độ độc tài, người dân ở Ai Cập có thể biểu tình đông người -- một điều chưa hề có dưới chế độ CSVN. Nhờ điều kiện thuận lợi này, cuộc đấu tranh của nhân dân Ai Cập dễ được thành hình, quy tụ được số đông hàng trăm ngàn người và tạo được sức mạnh có áp lực to lớn với chế độ. Ở Tunisia mấy tuần lễ trước đây cũng vậy.
Đây là một yếu tố lớn đóng vai trò quan trọng trong những cuộc đấu tranh với nền tảng là phong trào quần chúng. Tương tự như Ai Cập, các nước Phi Luật Tân, Nam Dương, Thái Lan, Đài Loan, Mã Lai Á... dẹp được chế độ độc tài quân phiệt hay đảng phiệt cũng đều nhờ vào yếu tố chính yếu là có thể quy tụ được đông đảo người dân xuống đường. Học hỏi được những kinh nghiệm này, đảng CSVN đã trấn áp thô bạo những cuộc xuống đường, tụ tập đông người dù là dưới danh nghĩa đòi dân chủ tự do hay công bằng xã hội. Do đó, cho đến khi điều kiện thực tế trở nên thuận lợi hơn để những cuộc biểu tình ôn hoà có thể tổ chức được, chủ trương đấu tranh ôn hoà thuần tuý bằng những đòi hỏi suông sẽ khó có khả năng tạo đủ áp lực để buộc đảng CSVN phải nhượng bộ và trả lại quyền lãnh đạo cho toàn dân. Làm sao vận động được sự hưởng ứng, tham gia (của đông đảo người dân) vẫn là một câu hỏi lớn cho các tổ chức đấu tranh dân chủ Việt Nam.
2. Độc tài cá nhân: Chế độ ở Ai Cập do sự lãnh đạo độc tài của cá nhân ông Hosni Mubarak. Thực tế cho thấy diễn tiến thay đổi ở Ai cập tuỳ thuộc vào thái độ và quyết định của cá nhân ông Mubarak. Cuộc đấu tranh 18 ngày đêm chỉ kết thúc tốt đẹp khi ông tuyên bố từ chức và trao quyền lãnh đạo lại cho Hội đồng Quân đội Tối cao.
Còn ở Việt Nam, sự độc tài là từ một đảng. Rút kinh nghiệm từ sự thay đổi đột ngột của Liên Sô, đảng CSVN đã nhanh chóng tản quyền trong thực tế, để mọi quyết định lớn đều phải thông qua cơ chế Ban Chấp hành Trung ương Đảng, thay vì tuỳ thuộc ở cá nhân người nắm vai trò Tổng Bí Thư, Thủ Tướng hay Chủ tịch nước. Tình trạng kềm chế lẫn nhau để bảo đảm cho sự lãnh đạo không bị thay đổi đột biến bởi quyết định của một cá nhân. Với thực tế đó, mọi trông đợi vào tinh thần cách mạng của bất cứ cá nhân nào theo kiểu Yeltsin ở Nga đều không còn khả năng xảy ra, mà sự thay đổi chỉ có thể phát xuất từ áp lực bất khả kháng cự tạo nên bởi các biến động chính trị hoặc xã hội.
3. Vai trò Quân đội: Suốt trong cuộc biểu tình gần 3 tuần lễ, phía quân đội Ai Cập giữ thế trung lập, thay vì đàn áp những người đối lập xuống đường đòi dân chủ. Lời cam kết của Tướng Tổng tham mưu trưởng Sami Al-Anan rằng "quân đội không đàn áp những công dân xuống đường bày tỏ nguyện vọng của mình" là một sự bảo đảm an toàn, đóng vai trò quan trọng cho sự lớn mạnh của cuộc biểu tình. Một mặt nào đó, thái độ trung lập của quân đội là một khích lệ đóng vai trò quyết định lớn cho sự thành công không đổ máu của quá trình đấu tranh đòi ông Mubarak ra đi.
Ở Việt Nam ta, phía quân đội chắc chắn sẽ đóng một vai trò vô cùng quan trọng trong tiến trình thay đổi đất nước. Một khi biến động xảy ra, thái độ của quân đội sẽ quyết định phần lớn cho sự thành bại của cuộc đấu tranh, đặc biệt là vấn đề có đổ máu hay không. Nếu phía quân đội chọn thái độ đứng về phía nhân dân và bảo vệ đất nước, đồng bào, thay vì bảo vệ đảng CSVN, thì tình hình chính trị sẽ có cơ hội ổn định sớm. Khi quân đội chọn thái độ ủng hộ dân chủ (như ở Romania, Tunisia) hay trung lập (như ở Ai Cập) thì lực lượng võ trang bảo vệ tổ quốc sẽ không bị khủng hoảng trong buổi giao thời, để có khả năng ngăn ngừa sự xâm lăng đột biến từ nước khác.
4. Đối lập đoàn kết: Cho đến nay, có thể cũng còn sớm để nhìn thấy được toàn diện hậu trường chính trị của cuộc xuống đường đấu tranh ở Ai Cập. Tuy nhiên, qua báo chí quốc tế, người ta nhìn thấy được sự đoàn kết, hay ít nhất là không có tình trạng mâu thuẫn, chống phá nhau giữ các tổ chức đối lập. Thể thức điều động toàn bộ cuộc biểu tình rất tinh vi, khoa học và khéo léo; từ mặt an ninh cho đến vệ sinh.
Đây là một kinh nghiệm đáng trân trọng và học hỏi cho người Việt chúng ta. Trong bối cảnh có khá nhiều tổ chức chính trị đang công khai hay bí mật hoạt động ở trong nước, sự chuẩn bị trước những gì cần phải làm để giúp cuộc cách mạng dân chủ sắp tới có thể thành công một cách nhanh chóng suông sẽ, tốt đẹp là điều không thể thiếu được. Sự chuẩn bị này không phải chỉ giúp bảo đảm thêm an toàn, mà còn ngăn chận được những sự phá hoại chắc chắn sẽ có từ đảng CSVN một khi biến động xảy ra.
5. Quyết liệt và sáng suốt: Không tin vào sự thay đổi từ thiện chí của chế độ, ngay cả khi Tổng thống Mubarak đã chính thức tuyên bố là sẽ không tiếp tục tranh cử, hay sẽ trao quyền lãnh đạo cho Phó Tổng Thống Omar Suleiman, v.v... Tính quyết liệt, sáng suốt và kiên nhẫn của những người lãnh đạo phong trào và toàn thể người tham gia đã giúp cho nhân dân Ai Cập đạt được thành quả dứt khoát; thay vì vội vã chấp nhận giải pháp nửa vời và hồi hộp chờ đợi một sự đổi thay không chắc là có thể đến hay không.
Đây cũng là một bài học đáng suy gẫm cho người Việt Nam trong công cuộc đấu tranh dân chủ hoá đất nước. Theo đó, người ta có quyền mong là những người lãnh đạo đảng CSVN hiện nay có thể sẽ có một số thay đổi đáng kể hơn so với thời gian trước, nhưng họ sẽ không tự thay đổi chế độ độc tài toàn trị hiện thời thành một chính thể dân chủ đa đảng. Sự thay đổi đó chỉ có thể có khi nhân dân Việt Nam cùng đứng lên và đồng loạt đòi hỏi "Cộng sản! Hãy cút đi!" mà thôi!
Sự kiện đổi thay thể chế ở Ai Cập đáng để chúng ta học hỏi và hy vọng. Chỉ ba tuần lễ trước đây, chế độ của ông Hosni Mubarak là một trong số các nước độc tài đồng minh của Hoa Kỳ, tương tự như trường hợp CSVN. Do đó, sự kiện Hoa Kỳ ký kết các hiệp ước quân sự, kinh tế, ngoại giao với CSVN chỉ là những công việc cần thiết để bảo đảm cho quyền lợi của Hoa Kỳ trong bối cảnh hiện nay. Những ký kết này kia không khẳng định là Hoa Kỳ sẽ ra tay bảo vệ CSVN một khi nhân dân Việt Nam đứng lên. Ngược lại, chắc chắn là khi tình hình chính trị Việt Nam có dấu hiệu thay đổi rõ nét, thái độ của chính phủ Hoa Kỳ lúc đó cũng sẽ có sự thay đổi thích ứng kịp thời.
Đến nay, vẫn khó để xác định Hoa Kỳ đã có nhúng tay thế nào và bao nhiêu vào cuộc thay đổi ở Ai Cập song ít nhất người ta có thể nhìn thấy khi cần phải thay đổi thái độ, Hoa Kỳ có ngay những phản ứng hợp lý một cách nhanh chóng. Điều này không phải do người Ai Cập vận động trước, mà là phản ứng tự nhiên từ một tiến trình có nhiều thành quả của cuộc đấu tranh.
Tiến trình dân chủ hoá ở Việt Nam đang thách thức óc sáng tạo, lòng can đảm và ý chí quyết thắng của những người đấu tranh dân chủ ở trong và ngoài nước. Vấn đề không phải chỉ là chấm dứt tình trạng độc tài, mà là thay đổi thế nào để không gây ra cảnh tang thương, đổ vỡ cho đồng bào, đất nước. Và quan trọng nhất là không có một thành phần nào phải bị trở thành nạn nhân của chế độ mới.
Người Ai Cập đã hành động thay vì chờ đợi! Còn người Việt Nam chúng ta thì sao? Câu trả lời ở mỗi chúng ta.
Nguyễn Công Bằng
(TTK/ĐVDVN)
THỜI CƠ ĐÃ CHÍN MUỒI
Việt Nam, Ngày Thế Giới Hòa Bình 01 tháng 01 năm 2011
LỜI KÊU GỌI
TIẾN HÀNH GIẢI THỂ CHẾ ĐỘ CỘNG SẢN
ĐỂ THIẾT LẬP CHẾ ĐỘ DÂN CHỦ ĐA NGUYÊN ĐA ĐẢNG
VIỆT NAM THĂNG TIẾN HÒA BÌNH
của Linh mục Tù Nhân Lương Tâm Nguyễn Văn Lý - Huế
(bản chính thức)
Kính thưa Đồng bào Việt Nam thân yêu trong và ngoài Nước,
Cùng những người Cộng sản Việt Nam và Cộng đồng Quốc tế.
Chế độ Cộng sản độc tài vô thần duy vật đã trở thành một đại họa vô cùng cay đắng cho Nhân loại, một thử nghiệm đã hoàn toàn thất bại trên toàn cầu về một ước mơ công bằng, hòa bình, văn minh, thịnh vượng không bao giờ đạt. Mọi người có chút lương tri và tâm trí đều không muốn chế độ vô luân này tồn tại thêm giây phút nào trên hành tinh này nữa.
Riêng tại Việt Nam, suốt 80 năm qua, kể từ năm 1930 khi Đảng Cộng sản Đông Dương, tức là Đảng CSVN, có mặt trên Quê hương chúng ta, thì hận thù-gian trá-áp bức-cướp đoạt-bất công-bạo lực-đấu tố-khủng bố-chiến tranh... triền miên xâu xé Tổ quốc và Đồng bào chúng ta, dưới đủ mọi hình thức, vừa thô bạo vừa tinh vi, khiến không một người Dân Việt nào được an tâm vui sống trọn vẹn dù chỉ một ngày. Trãi nghiệm quá khổ đau chán ngấy này trong mỗi người chúng ta không nên kéo dài thêm ngày nào trên Dân tộc và trong tâm hồn con cháu thơ ngây vô tội của chúng ta nữa.
Vậy, hôm nay, Ngày Hòa Bình Thế Giới đầu năm 2011, hỡi toàn thể Đồng bào, mỗi người hãy góp một tay, quyết tâm hiệp lực chấm dứt vĩnh viễn chế độ Cộng sản phi nhân, tàn bạo, gian manh để cùng giúp nhau thiết lập một Chế Độ Dân Chủ Hòa Bình Đạo Đức Nhân Ái cho Dân Tộc Việt Nam. Theo đánh giá của một số Bạn hữu tâm huyết, tôi thiết tha kêu gọi mọi thành phần Đồng bào Việt Nam trong và ngoài Nước hãy tận dụng thời cơ đã chín muồi phù hợp -hơn lúc nào hết- cho Quốc Vụ Khẩn Thiết này, không nên để lỡ :
1. Hỡi các Ủy viên 2 Bộ Chính trị BCHTƯ ĐCSVN khóa X và XI cùng toàn thể các đảng viên CS, quí vị đã thừa kế một gia sản đầy tội lỗi của 9-10 thế hệ CS đi trước, đã cố chấp đắm sâu vào việc gây tang thương khổ đau khôn xiết cho Đồng bào ruột thịt suốt 80 năm qua với vô số tội ác chồng chất, đặc biệt phạm 2 tội nặng nhất là Phản Quốc và Bán Nước (ít nhất là đồng lõa), đã làm Tổ quốc-Dân tộc Việt Nam mất văn hóa-đạo đức-văn minh, mất đất-biển-đảo-rừng-tài nguyên-môi trường-việc làm và mất Nước về tay Tàu Cộng vốn đã từng độ hộ chúng ta hàng ngàn năm, bằng chứng lộ liễu không thể chối cãi quanh co biện bạch là : Công hàm trao nhượng Hoàng-Trường Sa cho Tàu Cộng ngày 14-9-1958 do Phạm Văn Đồng ký theo lệnh Hồ Chí Minh, hoàn toàn mất quyền kiểm soát vào tay đối phương hàng 400 ngàn hécta rừng đầu nguồn-bờ biển và vùng Tây Nguyên chiến lược và gần đây nhất là mê muội vứt đi 100 ngàn tỷ đồng mồ hôi nước mắt -kể cả xương máu- của Đồng bào, để khai mạc Ngàn Năm Thăng Long đúng vào Quốc khánh Tàu Cộng 01-10-2010.
Tất cả quí vị đều nhận thức được đại họa Dân tộc phải gánh chịu do Chủ nghĩa CS mang lại, đặc biệt là CNCS của Stalin-Mao Trạch Đông-Hồ Chí Minh, nhưng chỉ vì quí vị quá chai lì tự huyễn và tự dối, để có thể kéo dài thời gian trục lợi thêm, viện cớ vì ổn định xã hội, nhưng thực chất là để ổn định cho chính quí vị.
Vậy tôi thiết tha yêu cầu quí vị cần lấy hết tinh thần khoa học của một người CS còn một chút tình yêu Nước và lòng tự trọng nào đó, để làm ngay một trong 2 công việc cấp thiết sau đây :
1.1. Ngừng tay chém giết bắt bớ Dân oan vô tội và những Công dân yêu Nước chân chính, sám hối, từ chức, giải thể đảng CS đầy sai lầm và tội lỗi do quí vị đang lãnh đạo. Toàn Dân ngay chính VN chỉ mong sớm thấy ngày đảng CS -đại họa của Dân tộc- TỰ TUYÊN BỐ GIẢI THỂ. Đồng thời hãy trao Đất nước cho một Chính phủ lâm thời, để chuẩn bị cuộc Bầu cử Quốc hội đa đảng, dù chỉ mới mang màu sắc dân chủ chuyển tiếp còn non trẻ, vào cuối năm 2011 này như đã dự kiến.
1.2. KHÔN NGOAN VÀ CAN ĐẢM BƯỚC VÀO LỐI THOÁT DANH DỰ : Tự chấm dứt vai trò độc đảng độc tôn, khách quan chấp nhận chế độ đa nguyên đa đảng chân chính : đảng CSVN sẽ cạnh tranh công bằng lành mạnh với các tổ chức chính trị khác, để chung sức xây dựng Đất nước bên cạnh nhau, như hầu hết tại các Nước văn minh trên toàn cầu hiện nay, tránh tình trạng Toàn Dân không còn sức chịu đựng nổi, không thể kiềm chế các hành động sôi sục bùng phát, gây tổn hại khôn lường cho Đất nước không thể tránh.
2. Hỡi toàn thể lực lượng Công an và Bộ đội ! Tổ Quốc đã rơi vào tay ngoại bang một phần lãnh thổ và lãnh hải cực kỳ quan trọng về an ninh-chiến lược, Đất Nước đã bị lệ thuộc đế quốc Tàu Cộng ngày càng chìm đắm trong mọi lãnh vực. Quí Bạn hãy DỨT KHOÁT ĐỨNG HẲN VỀ PHÍA DÂN TỘC, để luôn làm nhiệm vụ hết sức cao cả là bảo vệ an ninh-quốc phòng cho Tổ quốc, luôn là chỗ dựa đáng tin cậy của Đồng bào, nhất là những người Dân Oan mất đất mất nhà, Dân Nghèo cả về nhân phẩm-nhân quyền, cả về cơm ăn-áo mặc. Quí Bạn hãy gây áp lực để một số nhỏ cấp lãnh đạo ĐCSVN không thể tiếp tục duy trì địa vị độc tôn, hầu lợi dụng chức quyền vơ vét thêm tài sản quốc dân, buộc họ phải trả lại quyền Dân chủ trọn vẹn cho Toàn Dân. Chúng tôi biết rằng hiện nay đã có khoảng 50% các Bạn đã dứt khoát đứng về phía Dân tộc, hi vọng nhờ các Bạn, số chiến sĩ Dân chủ Hòa bình trong hàng ngũ các Bạn tăng lên mỗi ngày. Quí Bạn hãy quả cảm đứng lên gánh vác trọng trách cao cả Lịch sử và Đồng bào giao phó.
3. Hỡi toàn thể Cán bộ trong bộ máy công quyền CS ! Trong tình trạng cực kỳ bế tắc của Đất nước hiện nay, Anh Chị Em hãy yên tâm phục vụ Đồng bào đúng với cương vị của mỗi người trong bộ máy công quyền, dù đã quá rệu rã, nhưng vẫn còn cần để duy trì cuộc sống Quốc Dân lúc giao thời. Anh Chị Em phải chấm dứt ngay tệ nạn hành hạ, sách nhiễu vòi vĩnh Dân chúng như một đại họa Dân tộc đã kéo dài từ 65 năm nay, thay vào đó là tận tâm lễ độ vô tư phục vụ Dân. Anh Chị Em cũng phải DỨT KHOÁT ĐỨNG HẲN VỀ PHÍA DÂN TỘC, giúp số chiến sĩ Dân chủ Hòa bình trong hàng ngũ các Bạn gia tăng mỗi ngày. Cũng như các Chiến sĩ Công an-Bộ đội, nếu Anh Chị Em do dự ủng hộ phong trào Dân chủ, lương tâm các Bạn sẽ dày vò, lịch sử sẽ đào thải và con cháu các Bạn sẽ vô cùng xấu hổ buộc lòng phải lên án các Bạn như những tội đồ Dân tộc: Phản Quốc và Bán Nước.
4. Kính đề nghị các Tổ chức Dân chủ hãy CÔNG BỐ NGAY với Quốc Dân Dự án Chính trị của mình để Toàn Dân an tâm kỳ vọng vào một tương lai Việt Nam đạo đức hơn, văn minh hơn, ổn định hơn và vững bền hơn, qua một lộ trình Dân chủ hóa Đất nước thiết thực phù hợp, với một Bản Hiến pháp hoàn hảo, một cuộc Bầu cử Quốc hội tự do công bằng văn minh. Xin quí vị hãy xông lên HƯỚNG DẪN ĐỒNG BÀO LÀM NHIỆM VỤ LỊCH SỬ, bằng các cuộc biểu tình ôn hòa, kiên định, hiệu quả, bắt đầu ngày 12-01-2011, ngày khai mạc đại hội ĐCSVN khóa XI, trước các trụ sở UBND tỉnh-thành phố, huyện-quận và bằng các hình thức đấu tranh bất bạo động hữu hiệu khác.
5. Kính đề nghị quí Chức sắc các Tôn giáo hướng dẫn các Tín đồ Tôn giáo mình : Mỗi khi bị bạo quyền ngăn cấm tổ chức Nghi Lễ Tôn giáo thì biết cách tức khắc tự biến thành CÁC BUỔI CẦU NGUYỆN và CÁC CUỘC BIỂU TÌNH ÔN HÒA NHƯNG CƯƠNG QUYẾT; tận dụng các dịp tụ tập đông Tín đồ để CẦU NGUYỆN cho Dân tộc sớm thoát khỏi Đại họa Giặc Tàu và Đại họa CS độc tài vô thần bất công ác hại.
6. Kính mời Đồng bào, đặc biệt giới Công nhân, Bạn trẻ, Sinh viên, Học sinh :
6.1. Sẵn sàng biểu tình ôn hòa mỗi lúc Cao trào Chống Giặc Tàu & Dân chủ Đa nguyên Đa đảng, hoặc các Tổ chức Dân chủ chân chính như Khối 8406, Cao trào Nhân Bản, Phong trào Dân Chủ... phát động, khởi phát từ ngày 12-01-2011, ngày quốc nhục 30-4-2011,...như là những tập dượt cho cao điểm của năm 2011 là dịp Bầu cử Quốc hội độc đảng bù nhìn của ĐCSVN cuối năm 2011, hoặc những dịp Dân bị bắn giết đàn áp oan ức, bị cướp đoạt đất đai trắng trợn cực kỳ bất công vô lý... liên tục cho đến ngày hoàn toàn thắng lợi.
6.2. Mỗi người mặc áo trắng/ khoác khăn trắng với một lá cờ nhỏ cầm tay của Đoàn thể-Tổ chức mình, hoặc một lá cờ trắng. Tuyệt đối không mang theo -dù là để đốt- cờ đỏ sao vàng vốn là cờ của tỉnh Phúc Kiến, Trung Hoa do Cộng Sản lừa gạt vay mượn đưa vào VN, biểu tượng của Đại họa Dân tộc, hoặc cờ đỏ búa liềm của ĐCS cực đoan và đẫm máu.
6.3. Là người Chiến sĩ Dân chủ Hòa bình, luôn tuyệt đối tự kiềm chế không mang theo vũ khí, hung khí, đá-gạch... Khôn ngoan tỉnh táo không để đối phương khiêu khích dẫn đến xô xát, tạo cớ cho đối phương sử dụng bạo lực rồi đổ vấy cho chúng ta. Dù đối phương rải sẵn đá-gạch-cây-gậy... dọc đường để gài bẫy chúng ta mắc mưu sử dụng, thuê côn đồ hoặc đội lốt xã hội đen chọc tức-quăng ném-gây hấn,... chúng ta vẫn phải luôn khôn ngoan tự kiềm chế, ôn hòa trật tự, không rơi vào bẫy bạo loạn mà đối phương đã cố tình giăng ra, để có cớ đàn áp chúng ta cách thô bạo đẫm máu. Hãy luôn nhớ Xã Hội Đỏ còn trăm lần nguy hiểm hơn Xã Hội Đen. Nên đi xe đò xe buýt hoặc đi bộ đến nơi biểu tình để khỏi bị tịch thu xe máy xe đạp. Tận dụng cơ hội kêu mời lực lượng đàn áp biểu tình sáng suốt can đảm quay về tham gia ủng hộ phong trào Dân chủ.
6.4. Địa phương nào chưa có ai lãnh đạo thì các Bạn tự chọn ra người lãnh đạo lâm thời từng mỗi lần. Thời gian sẽ tự đào tạo và tuyển chọn được người lãnh đạo xứng đáng thích hợp.
6.5. Các biểu ngữ và khẩu hiệu cần dùng phù hợp cho mỗi dịp : Tổ Quốc Việt Nam Bất Diệt - Dân Là Chủ - Chống Giặc Tàu - Dân Chủ Muôn Năm - Giải Thể Đảng Cộng Sản - Đảng Cộng Sản Hãy Tự Giải Thể - Phải Có Bầu Cử Quốc Hội Đa Đảng - Đa Nguyên Đa Đảng Muôn Năm - Việt Nam Đa Nguyên Đa Đảng - Sự Thật Giải Thoát Quê Hương - Hòa Giải Thắng Hận Thù - Dân Tộc Việt Nam Nhân Ái...
6.6. Riêng tôi, dù bị CS ngăn cản bằng mọi thủ đoạn, phải bước đi khập khiễng với dây trợ lực, các ngày Toàn Dân biểu tình, vẫn tìm mọi cách mặc áo trắng tham gia với Đồng bào, khởi phát sáng ngày 12-01-2011, các ngày Chúa nhật, Lễ nghỉ, mồng 1 & 15 mỗi tháng, nhất là những dịp cao điểm. Nếu tôi bị bắt trước ngày 12-01-2011, kính mời Đồng bào và các Chiến sĩ Dân chủ Hòa bình phải tận dụng hết mọi cơ hội và khả năng, liên tục tiến hành các cuộc biểu tình cùng các hình thức gây áp lực cần thiết khác, ngày càng mạnh hơn, cho đến ngày hoàn toàn thắng lợi. Ngay lúc bị bắt, lập tức tôi sẽ tuyệt thực vô thời hạn và khước từ mọi điều trị của bạo quyền CS, để hiệp thông cầu nguyện với Đồng bào đang đấu tranh gian khổ từng ngày từng giờ.
7. Kính đề nghị Đồng bào Việt Nam thân yêu hải ngoại làm gì được cho Tổ Quốc hồi sinh, đạo đức, hòa bình và thăng tiến, kính mong Quí Vị và Bạn hữu làm hết khả năng, nhất là vận động Quốc tế, trong giai đoạn cực kỳ quan trọng có tính quyết định này. Muốn thoát khỏi Quốc nạn và Quốc nhục làm một thuộc quốc của Trung Cộng, Việt Nam yêu quí của chúng ta chỉ còn một con đường duy nhất là thiết lập thành công một Chế độ Dân chủ Đa nguyên Đa đảng văn minh giữa Cộng đồng Quốc tế thân thiện hòa bình.
8. Kính đề nghị Liên Hiệp Quốc và Cộng đồng Quốc tế đồng tâm hiệp lực với chúng tôi chôn vùi Chế độ Cộng sản không tưởng và Chế độ Xã hội Chủ nghĩa cực đoan (vô thần, duy vật và bạo lực độc đảng-độc tài) vĩnh viễn trên Đất nước Việt Nam và trên toàn thế giới, như một thử nghiệm đẫm máu và gian manh không bao giờ được phép lặp lại trong nền văn hóa-văn minh đang từng bước vươn cao lên Chân-Thiện-Mỹ đích thực của Gia đình Nhân loại hôm nay.
Kính cảm ơn mọi người.
Nguyện xin Thiên Chúa hỗ trợ mọi nỗ lực trung thực-hòa bình-nhân ái của mỗi người chúng ta.
Kêu gọi từ Nhà Chung Tổng Giáo phận Huế ngày Hòa Bình Thế Giới 01 tháng 01 năm 2011
Linh mục Tù nhân lương tâm Tađêô Nguyễn Văn Lý,
69 Phan Đình Phùng, Huế.
CAO TRÀO DÂN CHỦ ĐA NGUYÊN ĐA ĐẢNG VIỆT NAM
và CAO TRÀO TOÀN DÂN VIỆT NAM CHỐNG GIẶC TÀU
2010 - 2012
Kính mời toàn thể Đồng bào Việt Nam,
nhất là giới trẻ, sinh viên, học sinh :
Mỗi người một dụng cụ viết : ống sơn, viên phấn, cây bút, que than, múi trái cau tươi*, cành cây có mủ*,…
(*lúc viết chữ mờ, lát sau lộ rõ) để viết lên mặt đường, cột đèn, thành cầu, ga tàu xe, khu vực chợ, vách trụ sở, cổng cơ quan, bất cứ chỗ nào có thể viết được 3 từ :
- Dân Là Chủ
(để đòi Dân Chủ thật sự văn minh bằng mô hình Dân Chủ Đa Nguyên Đa Đảng cho Tổ quốc Việt Nam).
hoặc 3 cụm từ :
- Chống Giặc Tàu
- HS.TS.VN
- Hoàng Sa-Trường Sa-Việt Nam
(để báo động quốc nạn Giặc Tàu Cộng cưỡng chiếm Việt Nam,bằng nhiều thủ đoạn tinh vi ngày càng lộ liễu, làm Dân tộc Việt Nam : mất văn hóa, mất đất, mất rừng, mất biển, mất đảo, mất việc, mất Nước).
Kính mời Đồng bào hưởng ứng và tiếp tay.
Chúc đồng tâm-hiệp lực và thành công.
Xin cảm ơn.
Cao trào Dân Chủ Đa Nguyên Đa Đảng Việt Nam.
Và Cao trào Toàn Dân Việt Nam Chống Giặc Tàu.
Biểu tình đồng loạt
Chống Giặc Tàu & Đòi Đa Nguyên Đa Đảng
ở Nghệ An - Hà Tĩnh 9-1-2011.
Tội mới tại VN : Mặc Áo Trắng
& Bệnh mới của CSVN : Hội Chứng Sợ Áo Trắng
Huế biểu tình 9-1-2011 thất bại
FNA Huế 9:00 11-1-2011
1. Vì dân chúng bình dân chưa biết viết tin kèm hình ảnh, một phần chưa quen thao tác với internet, một phần chưa có phương tiện thông dụng hiện nay, nên ngay chiều 9-1, nhận được tin, chúng tôi phải mất gần 40 giờ đồng hồ kiểm chứng. Nay chúng tôi có thể thông tin chính xác rằng : Sáng Chúa nhật 9-1-2011, dù trời mưa rét, đã có ít nhất 3 cuộc biểu tình với # 23 ngàn Dân tham gia ở tỉnh Nghệ An : Trại Gáo 9 ngàn, Ngọc Long 8 ngàn (nơi cách đây hơn 4 tháng, Dân đã bỏ ảnh HCM vào bao tải, ném vào trụ sở xã và đồn Công An), Thuận Nghĩa 6 ngàn; và 6 cuộc biểu tình với # 22 ngàn Dân tham gia ở tỉnh Hà Tĩnh : Xuân Hòa 4,5 ngàn, Lộc Thủy 4,5 ngàn, Hương Khê 4 ngàn, Hương Sơn 4 ngàn trong đó có 60 em học sinh cấp 3 trường Lê Hữu Trác, Đức Thọ; Nghĩa Yên 3,5 ngàn, Kỳ Anh 1,5 ngàn. Tất cả ở 2 tỉnh này có khoảng 45 ngàn Dân đã khai mạc Mùa Hội Lớn của Dân tộc 2011. Chúng tôi không rõ có Linh mục Quản xứ nào cùng đi biểu tình với Dân không, mặc dù Dân vùng này đa số là Công giáo, sống trong các Giáo xứ với số Tín hữu khá lớn : 17 ngàn, 16 ngàn, 6 ngàn,... Thực tế, ở 2 tỉnh này có khoảng 300 ngàn Dân thuộc khoảng 300 địa điểm sẵn sàng biểu tình trong suốt năm 2011 bất cứ lúc nào, nhất là các ngày Chúa nhật.
2. Ở Huế, cả ngày CN 9-1-2011, sinh viên 11 trường Đại học đều bị thi cả sáng cả chiều, đồng thời từ nay giảng viên / sinh viên / học sinh bị cấm mặc áo trắng, quần trắng đi dạy và đi học. Khoảng 16g30, Công an đồng loạt đến mỗi lớp thi, trường thi giải tán sinh viên ngay khi vừa thi xong. Các giảng viên và sinh viên không thể tập trung trước UBND tỉnh Thừa Thiên-Huế như dự định vào lúc 17 giờ được. Một số Dân rải rác từng nhóm 5-10 người, mặc áo mưa do trời mưa và khá lạnh, như đi xem, đứng co ro rụt rè từ xa xa nhìn lực lượng Công an chống biểu tình đông hơn Dân nhiều, không dám tập trung vì thiếu lực lượng nòng cốt, rồi vội vã giải tán. Một sinh viên bị côn đồ xã hội đỏ đánh gãy tay. Công an rất tự hào khoe với nhiều người rằng : Làm gì có biểu tình ! Biểu tình có được đâu !!!
Dù vậy, ít nhất đã có 2 nữ sinh viên là nữ tu Nghệ An vào Huế học (Nguyễn Thị Liên, Phạm Thị Lưu) bị bắt vì mặc áo trắng dù đã có áo mưa che ngoài, trong người lại có mấy tờ khẩu hiệu chưa kịp đưa cao : CHỐNG GIẶC TÀU, DÂN LÀ CHỦ,... mãi đến 23 giờ mới được thả về, sau khi CA đã triệu tập chủ nhà cho thuê răn đe giáo dục cũng đến 23 giờ mới được về.
Hai chị em ruột Nguyễn Thị Lệ Thủy (có bản tin lầm tên là Lệ Uyên), 41 tuổi, và Nguyễn Hoàng Dã Uyên, nhà ở Cam Ranh, đi hành hương Đức Mẹ La Vang, ghé Huế thăm bác họ là Linh mục Nguyễn Văn Lý. Chiều đó, 2 chị cũng đi ra nơi biểu tình để xem. Vì cửa Khu Tòa TGM và Nhà Chung Huế bị Công An vây kín, chốt chặt nên 2 chị em không ra được, cuối cùng người chị tên Lệ Thủy lọt ra được. Vừa ra khỏi cổng, dù đã mặc áo mưa màu tím than che ngoài, nhưng Công An vẫn nhận ra áo trắng bên trong, nên bám theo, rồi CA tự ý xé rách áo mưa cho lộ áo trắng ra và bắt giữ chị Thủy đưa về sở Công an tỉnh quay phim chụp hình, thẩm vấn cho đến 20 giờ 30 đêm. Tại đây CA đã cưỡng bức lột áo trắng của chị, tịch thu áo trắng, mặc cho chị Thủy lạnh rét, (Bạo quyền CS lấy quyền gì mà xé rách áo mưa và cướp đoạt áo trắng của người Dân vô tội?), sau đó cưỡng bức buộc lên xe lửa ngay giữa đêm khuya, mãi đến 1 g 30 xe lửa mới chạy đi Cam Ranh, dù chị Thủy chỉ là một phụ nữ yếu bệnh, bình dân, ít học, nói lắp bắp, ngay cả điện thoại di động cũng chưa biết dùng ! 2 chị em Thủy-Uyên này từ hơn 3 tháng nay cùng đều nhịn ăn 2 bữa sáng-trưa thông hiệp với bác Lm Lý, nên hôm đó, chị Thủy phải nhịn ăn suốt ngày, chỉ vì tội mặc áo trắng. 18 giờ chiều 10-1, chị Thủy đã về đến nhà chị ruột là Phi ở Cam Ranh. Hội Chứng Bệnh Sợ Áo Trắng nơi CSVN đầu năm 2011 là có thật 100% rồi, kèm theo Bệnh Tự Tiện Xé Áo Mưa của Dân, đặc biệt là Nữ Dân.
Ở Việt Nam, đặc biệt là ở Huế, trong những ngày này, Công an nói với Dân : Mặc Áo Trắng Là Có Tội, nhưng không giải thích đó là tội gì. Thực ra đó chỉ là "tội" : Để tang cho Nhân Phẩm, Nhân Quyền, Dân chủ của Toàn Dân, là "tội" Trong Sạch, "tội" Chiến Thắng CS như ý nghĩa do Phong trào đề ra.
Có Lm vừa nói : Biết đâu sẽ đến ngày các Tôn giáo sẽ bị cấm mặc Áo Trắng trong các Nghi Lễ !!!
3. Từ 16 giờ ngày 9-1-2011, Lm Lý mặc áo trắng, quàng khăn trắng, đội mũ len trắng, gắn trước ngực và sau lưng 2 tấm giấy CHỐNG GIẶC TÀU rồi tìm cách ra khỏi Nhà Chung Huế, nhưng cả 3 cửa ngỏ đều có Công An vây kín. Dù vậy Lm Lý vẫn kiên trì đứng ở cổng 6 Nguyễn Trường Tộ và 69 Phan Đình Phùng, hiệp thông với Đồng bào đang gian khổ biểu tình khắp nơi, tận dụng cơ hội giải thích về Họa Giặc Tàu cho Dân tò mò qua lại và CA canh gác. Phải có Dân chủ Đa nguyên Đa đảng mới giúp VN văn minh thân thiện với cộng đồng quốc tế, nhờ đó mới có thể ngăn chận sự bành trướng tham lam lấn chiếm của Tàu Cộng và thu hồi lại đất, biển, đảo đã mất vào tay Tàu Cộng.
Từ 7 giờ sáng 10-1-2011, với áo, khăn, mũ trắng có gắn 2 giấy ghi CÁN BỘ ĐẦY TỚ DÂN, DÂN LÀ CHỦ, với cái dù che mưa và sợi dây trợ lực ở chân phải, thừa lúc cổng 69 Phan Đình Phùng mở và các CA nới lỏng canh gác, Lm Lý lê bước ra đường Phan Đình Phùng. Vì lực lượng CA chặn lại, nên Lm Lý đứng giữa đường đòi gặp lãnh đạo CA Thừa Thiên-Huế để hỏi tìm cháu Thủy đã mất tích từ 17 giờ chiều hôm trước. Đến gần trưa thì cháu Uyên đưa ra cho Lm Lý một ghế nhựa, Lm Lý đã ngồi giữa mưa gió lạnh, không chịu về phòng, gạt bỏ ngoài tai bao lời thuyết phục của CA. Dân chúng qua đường tò mò nhìn. CA đuổi đi.
Trong 2 lần hiện diện đặc biệt nói trên, có hiện tượng lạ : là đã có CA nói nhỏ vào tai Lm Lý : "Tôi ủng hộ cụ". Có CA nói khẽ : "Tôi sẽ xin các tài liệu cần nhất của cụ". Có CA nói : "Xin cụ ngồi/đứng thẳng, cười lên để tôi chụp hình cho đẹp". Lm Lý nói : "Cho tôi xin 1 tấm hình. Không ai dám chụp cho tôi cả". CA đáp lại: "Vâng, sẽ gửi cho Cụ ngay". Nói thế, chứ CA tìm ra dịp để gửi cho Lm Lý còn khó hơn lên trời.
Đến 12 g 30, 2 Đức Giám mục cử 2 Lm đến gặp Lm Lý yêu cầu về phòng để dành sức khỏe cho các việc khác quan trọng hơn. Vì tôn trọng Bề trên, Lm Lý vâng lời, nhưng trước khi từ giả, Lm Lý giải thích cho 2 Lm và khoảng hơn 15 CA đang ngồi núp mưa trong lán tạm của công nhân làm cầu gần đó, về Họa Giặc Tàu và vì sao phải có Dân chủ Đa nguyên Đa đảng mới giúp VN chống Tàu Cộng thành công. Lm Lý nói tha thiết, giọng đầy thuyết phục, có lúc rướm nước mắt, khiến 2 Lm và hơn 15 CA đứng ngồi đều chăm chú nghiêm trang lắng nghe. Lm Lý kết luận đầy uy lực : "Nếu quí vị còn coi mình là người Việt Nam, phải ủng hộ tôi. Nếu không, lương tâm sẽ cắn rứt, lịch sử sẽ đào thải, con cháu sẽ tủi nhục mà lên án quí vị. Còn những ai đã tự cho minh là người Hán, thì tôi không còn gì để nói, chỉ xin chào tạm biệt". Vừa dìu Lm Lý vào, 2 Lm vừa nói vui : "Bài giảng đạt quá, lần sau lại tiếp tục". @@@
(Riêng tin đồn về các cuộc biểu tình ở Sài Gòn sáng và chiều 9-1-2011, chúng tôi đang kiểm chứng và nếu chính xác, chúng tôi sẽ tin lại sau 4-8 giờ nữa).
THÔNG BÁO VỀ VIỆC TÌM MỘ VÀ
CẢI TÁNG CÁC CHIẾN SĨ VÔ DANH VNCH
Kính thưa quí vị và chào các bạn,
Chúng cháu là một nhóm nam nữ thanh niên, sinh viên, học sinh Việt Nam tại Hoa Kỳ và hải ngoại, cùng họp lại với nhau trong tinh thần "Uống Nước Nhớ Nguồn", tri ân các anh hùng tử sĩ Việt Nam Cộng Hòa vô danh đã hy sinh trong những ngày cuối cùng của cuộc chiến mà mãi đến nay hơn 35 năm sau vẫn chưa có nấm mồ yên nghỉ.
Trước việc dân làng An Dương ở Thừa Thiên - Huế và cô Tô Thuận đã cải táng, xây lăng cho 135 tử sĩ VNCH hy sinh tại cuộc chiến tháng 3/1975 dọc theo bờ biển Thuận An; và chương trình sẽ tổ chức một Lễ Trai Đàn Chẩn Tế ở làng An Dương để tưởng niệm cầu siêu tịnh độ, cầu hồn cho những hương linh anh hùng tử sĩ vị quốc vong thân; trong tinh thần "Uống Nước Nhớ Nguồn", tri ân các anh hùng tử sĩ Việt Nam Cộng Hòa vô danh đã hy sinh trong những ngày cuối cùng củacuộc chiến, chúng cháu đã đưa lên các hệ thống Truyền Thông, Báo Chí, Internet hải ngoại các tin tức nói trên và đã được rất nhiều đồng hương xúc động bày tỏ lòng biết ơn đến bà con dân làng An Dương cùng cô Tô Thuận.
Theo nhiều đề nghị của bà con hải ngoại thuộc mọi thành phần tôn giáo, nhiều người từ khắp nơi trên Thế Giới và từ Việt Nam đã gởi Emails, gọi điện thoại hỏi han, cung cấp tin tức những ngôi mộ mà tìnhcờ họ biết được; hoặc nhiều gia đình nhờ giúp tìm kiếm chồng, con là các anh hùng tử sĩ VNCH đã mất tích từ ngày tàn chiến cuộc cho đến nay...,
chúng cháu quyết định tổ chức một VĂN PHÒNG LIÊN LẠC để cùng hỗ trợ và đáp ứng các yêu cầu nêu trên của bà con khắp nơi. Trụ sở của Văn Phòng Liên Lạc Tìm Mộ tạm thời đặt tại 625 wool Creek Dr Suite # E San Jose . CA 95112 Tel . 559 273 1782 E- mail: lienlactimmo@att.net Xin quí vị liên lạc với VĂN PHÒNG, chúng cháu nguyện làm một trung tâm thông tin kết nối, thâu thập tất cả mọi tin tức liên hệ đến việc tìm mộ, cải táng và tổ chức Lễ Trai Đàn Chẩn Tế cầu siêu độ cho hương linh của các anh hùng tử sĩ VNCH trong những ngàysắp tới. Chúng cháu nguyện đem hết thành tâm thiện chí tiếp sức với bà con tìm thêm những nấm mồ vô danh trên khắp Miền Nam Việt Nam; đồng thời vận động một số phương tiện để hỗ trợ các công việc cải táng và sau đó tổ chức làm lễ cầu siêu, cầu hồn. Công việc có thành tựu haykhông cũng nhờ anh hồn rất linh hiển của những chiến sĩ đã bỏ mình vìTự Do Dân Chủ và bảo vệ Tổ Quốc phò hộ cho chúng ta, cũng như nhờ sự chung vai góp sức, khích lệ tinh thần của bà con cô chú bác. Kínhmong quý cơ quan Truyền Thông, Báo Chí, diễn đàn Internet tiếp tay phổ biến thông báo này đến với quí đồng hương. Nguyện xin ơn trên hộ trì cho công cuộc của chúng ta.
Kính Thông báo Jimmy vu</p>

Vấn-đề thời-sự: Cô Tim
1.- Xã-hội thông-thường: Thông thường, quốc-gia nào cũng có Bộ Xã-Hội để châm-lo về đời sống của dân-chúng. Những người già-yếu, bịnh-tật, những kẻ không nhà, những gia-đình-nghèo, những người thất-nghiệp, những trẻ bụi-đời, ăn xin, v.v...đều nằm trong vòng tay giải-quyết của Bộ nầy. Bộ Xã-Hội cũng có đầy-đủ nhân-viên từ trung-ương xuống tới địa-phương và có ngân-quỹ được chánh-phủ của họ trợ-cấp hàng năm theo nhu-cầu mà Bộ nầy đệ-trình.
Vấn-đề xã-hội rất quan-trọng vì nó có liên-hệ trực-tiếp đến uy-tín của chánh-quyền và sự ổn-định của quốc-gia. Những trẻ em nghèo-khổ đi ăn xin, đi bụi đời sống vất-vưởng ngoài hè phố, những ngưòi khuyết-tật không nơi nương-tựa, v.v...đều là những vấn-đề cần phải được ưu-tiên trong khuôn-khổ giải-quyết của Bộ Xã-Hội. Nếu quốc-gia nghèo, ngân-sách dành cho Bộ Xã-Hội không đầy-đủ để giải-quyết hết mọi vấn-đề thì Bộ nầy cũng phải có những kế-hoạch khác như mở những lớp huấn-nghệ và tìm việc làm tương-xứng cho những người khốn-khổ đó, v.v...
2.- Xã-hội Việt-cộng: Những kẻ ăn xin, bụi-đời, nhiện-ngập, tật-nguyền sống vất-vưởng, lang-thang đầu đường, xó chợ, là những thể-hiện bộ mặt không tốt-đẹp của một thành-phố, của một quốc-gia. Bất cứ một chánh-quyền nào biết lo cho đời sống của dân, họ đều rất lưu-tâm đến những vấn-đề ưu-tiên nầy, trái lại, một chánh quyền tham-nhũng, viên-chức của họ từ trung-ương xuống tới địa-phương, ngày đêm chỉ biết lo bốc-lột để vơ-vét cho đầy túi tham thì dĩ nhiên xã-hội sẽ không có ai chăm-sóc thì mọi thứ tệ-đoan hoành-hành sẽ mọc lên một cách tự-nhiên, đâu đâu cũng thấy bất an, đầy dẫy những hang-ổ trụy-lạc, trôm cắp, cướp-giựt, ăn xin. Xã-hội của bạo-quyền Việt-cộng hiện có đầy đủ những đặc-tính xấu-xa đó mà những người thường về nước không còn ai lạ-lùng gì về những cảnh-tượng thực-sự nầy.
3.- Câu chuyện cô Tim và bản-chất Việt-cộng: Xã-hội của Việt-Nam ngày nay là như vậy, thử hỏi, một cô gái ngoại quốc như cô Tim, đến Việt-Nam ở trong một khách-sạn, đêm hôm làm sao dám đi một mình vào hẽm tối để nắm tay dẫn một em bé nghèo hèn, dơ-bẩn đi ăn mì như lời cô Tim kễ trên Paris by Night 90? Rồi từ đó, cô Tim tình-nguyện ở lại Việt Nam mười mấy năm trời để làm việc thiện-nguyện như cô đã trình-bày qua màn "mớm hơi" của Nguyễn-Cao Kỳ-Duyên.
Nghe kễ là biết ngay đây chỉ là câu chuyện loại "thần-thoại Ấn-Độ", nói dóc ngay từ đầu để bắt đầu vào vấn-đề với mục-đích khai-thác tình-cảm những người nhẹ dạ, qua sự vận-động tiếp tay của Nguyễn-Cao Kỳ-Duyên, của bọn tay-sai, của Việt-cộng nằm vùng, của các tòa Đại-Sứ, để tìm cách móc-túi mọi người và triệt-hạ lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ.
Thủ-đoạn móc túi là sách-lược của Việt-cộng đã có từ lâu, bắt đầu từ khi bạo-quyền Cộng-sản ngữi thấy hơi đô-la trong túi những người mà bọn họ gọi là "Ngụy" ở hải-ngoại, nên đã trân-tráo thay đổi giọng-điệu từ "bọn phản quốc" sang thành "Những khúc ruột ngàn dậm không thể tách rời".
Với sách-lược nầy, bạo-quyền đã liên-tiếp mánh-mung, dàn-dựng rất nhiều kịch-bản khác nhau để thu tiền qua những cá-nhân và những tổ-chức tay sai đi quyên tiền từ mấy mươi năm nay dưới hình-thức xây trường học, xây-cất nhà thương, xây cất đình chùa, cứu-trợ bảo-lụt, thiên-tai, du-lịch Việt-Nam,v.v...và hiện giờ, sai cô Tim, một người ngoại-quốc đi quyên tiền để cứu-giúp trẻ mồ-côi, trẻ bụi-đời, khuyết tật?!
Trên bình-diện quốc-gia, một tập-đoàn tư-bản đỏ độc-tài, sắt máu đang cầm quyền trùm phủ cả đất nước Việt-Nam mà không lo nổi hai trăm trẻ em nghèo-hèn nầy đến nổi phải nhờ đến tay một cô gái ngoại-quốc lo giùm suốt mười mấy năm nay, quả là một điều sĩ-nhục mà ngay cả những nước kém-cỏi như Cam-Bu-Chia, Lào cũng chưa chắc có.
Nhưng thật sự thì ai cũng biết bọn Việt-cộng chỉ biết tiền chớ không bao giờ biết nhục, cho nên đã trắng-trợn cúi đầu làm tay-sai và dâng đất, dâng biển cho Tàu, một hành-động còn tệ-hại hơn nhiều so với việc rước voi về dầy mã Tổ của Vua Lê-Chiêu-Thống.
Các cấp lãnh-đạo Việt-cộng khi sang Mỹ, sang Âu-Châu, sang Úc để ăn xin, đã bị đồng-bào tẩy chay, bị Cờ Vàng rượt đuổi nên phải luôn chui vào cổng hậu của người ta mà có thấy nhục-nhã gì đâu, miễn ký được một vài hợp-đồng làm ăn là miệng cười toe-toét!
Riêng cô Tim Aline Rebeaud ở Việt-Nam suốt mười mấy năm nay, không biết cô sống bằng nguồn tiền nào để làm công-tác thiện-nguyện đó? Lãnh lương của Việt-cộng hay ăn chia bất chánh trên phần quyên-góp dành cho những trẻ bất-hạnh? Hoặc cả hai?
Nếu cô Tim làm công-tác thiện-nguyện nầy bằng lương-tâm của chính mình, thì cô sẽ chẳng bao giờ nhận chỉ-thị của Việt-cộng để hạ Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ của Người Việt Quốc-Gia, một việc làm hoàn-toàn chánh-trị mà cô đã ngụy-biện, giã-vờ là vì không muốn dính-líu đến chánh-trị. Ở Việt-Nam, trong khung-cảnh sinh-hoạt của cô sẽ không bao giờ thiếu lá cờ đỏ sao vàng và hình tượng Hồ-Chí-Minh, vì đó là nguyên-tắc tối-thiểu của đảng Cộng-sản, áp-dụng không chừa bất cứ ai.
Cô còn ngụy-biện là ngay ở quốc-gia của cô là Thụy-Sĩ, cô vẫn không chịu đứng dưới lá cờ Thụy-sĩ. Điều nầy cho thấy cô là người chẳng ra gì, cờ quốc-gia của cô mà cô còn từ-chối thì làm sao cô có thể trải lòng thương-yêu được đến mấy trăm trẻ bất-hạnh ở Việt-Nam? Cho nên, vấn-đề từ-thiện mà cô rêu-rao thực-chất chỉ là vấn-đề quyền-lợi cá-nhân mà thôi.
Hơn ba mươi năm nay, quả thực Việt-cộng có bòn-rút được nhiều đô-la của người Việt ở hải-ngoại để làm giàu, nhưng những mặt-trận mà bọn chúng giăng ra khắp nơi để triệt-hạ Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ đều bị tập-thể Người Việt Quốc-Gia đánh bại. Lần nầy bọn chúng lại mượn tay một cô gái ngoại-quốc là cô Tim để phục hận. Hành-động nầy biểu-lộ một bên là bọn lãnh-đạo đê-hèn và một bên là cá-nhân chia lợi.
Cần lưu-ý một điều là chuyện cô Tim ngày nay cũng chỉ là câu chuyện của một con rối mà bạo-quyền cố tình dựng lên, trước mắt là để "moi tiền", nhưng hậu-ý là để triệt-hạ Cờ Vàng, và tạo nên những mầm mống tranh-luận hầu gây chia-rẽ trong hàng ngũ Người Việt Quốc-Gia, đồng thời mua thời-gian để làm phai-mờ đi những tội-lỗi lớn-lao của chúng là đã hiến đất, dâng biển cho ngoại-bang.
4.- Những điều đáng trách: Riêng về những cơ-sở, những cộng-đồng đã nhận lời đứng ra tổ-chức cho cô Tim đến quyên tiền đồng-bào thì có những điều khó hiểu. Nếu họ là những cơ-sở của Việt-cộng hay của bọn tay sai thì không có gì phải nói, mà chúng ta còn nhân dịp nầy để nhận-diện họ một cách không sợ lầm-lẫn, nhưng ngược lại, có những nơi đã treo Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ rồi, nhưng khi bị cô Tim từ-chối liền hạ cờ đi. Điều nầy thật lạ-lùng và thật đáng trách, đáng trách vì cơ-sở tổ-chức đã hành-sử vấn-đề không phân-minh, đã thể-hiện sự phản-bội của mình đối với tinh-thần tranh-đấu của tập-thể Người Việt Quốc-Gia.
Một cơ-sở đại-diện cho một tập-thể không thể ngã-nghiêng lập-trường trước miệng lưỡi của một cô gái, và cũng đáng trách cho những người hiện-diện, trước tình-cảnh ấy đã không một phản-ứng nào mà còn "ngây-thơ" móc túi dâng tiền cho Việt-cộng qua bàn tay của cô Tim nữa!!!
5.- Những âm-mưu lộ-diện: Nếu bạo-quyền Việt-cộng còn có chút lòng biết thương đồng-bào thì đã không ngăn-cản, bắt-bớ những người trong các tổ-chức xã-hội của Giáo-Hội Phật-Giáo Việt-Nam Thống-Nhứt đi quyên-góp cứu-trợ những người bị thiên-tai, bảo lụt.
Nếu bạo-quyền Việt-cộng còn có chút lòng nhân và nghĩ đến những trẻ con bất-hạnh, thì sẽ có những phái-đoàn của mấy bà vợ của họ xăn tay ra làm công-việc từ-thiện xã-hội, xây-dựng cơ-sở để cứu-giúp những đứa trẻ nầy thoát ra khỏi cảnh-đời tăm-tối, tội gì phải mượn tay một cô Tim cho mang tiếng sĩ-nhục, chỉ quanh-quẩn với một số ít trẻ em từ mười mấy năm nay?
Đối với bọn người Vô-Thần, Vô-Tổ-Quốc như Việt-cộng thì đám trẻ con nầy không là gì cả mà chỉ là tấm bình-phong dùng để khích-động lòng từ-tâm của người khác để móc-túi, hôi-của mà thôi.
6.- Kết-luận: Thời Việt-Nam Cộng-Hòa trước năm 1975, tuy chiến-tranh dai-dẵng suốt hai mươi năm, nhưng Miền Nam vẫn có những cơ-sở xã-hội khắp nơi như Viện Cô-Nhi, các Trại Cùi, Trại Giáo-Dục và Huấn-Nghệ, Trại Tế-Bần để chăm-lo cho những người lớn và các trẻ em bất-hạnh,v.v... Các bà mệnh-phụ phu-nhân, vợ của mấy ông Tổng-Thống, Thủ-Tướng, Tướng-lãnh và các vị đứng đầu các Phủ, Bộ, thường xuyên cùng với nhiều phái-đoàn và nhân-viên xã-hội lui tới những nơi nầy để an-ủi, ủy-lạo, tặng quà cũng như vận-động giúp đở xây-dựng và phát-triễn các tiện-nghi cũng như thuốc men,v.v...Thường-trực ở đó để ngày đêm chăm-sóc cho những kẻ bất-hạnh là những bà Sơ, các sư Cô và những người thiện-nguyện giàu lòng từ-thiện.
Chỉ trong cái Xã-Hội Chủ-Nghĩa mới có hiện-tương cô Tim mồm năm, miệng bảy, việc làm không chắc gì xoa-dịu được ai mà còn làm tai-tiếng, gây bất-hạnh thêm cho những mãnh đời vốn chịu quá nhiều khốn-khổ (16/11/2008).
Thanh Thủy QVH

Những Cánh Đại Bàng Sau Cơn Bão Lửa
Phạm tín an Ninh
Mùa hè Cali có những cơn mưa bất chợt. Riêng buổi chiều nay dù ngoài trời chói chang nắng hạ nhưng trong lòng tôi mơ hồ như đang ngập những cơn mưa. Trước mặt tôi hôm nay là những cánh đại bàng đã phải trải qua một cơn bão lửa. Cái hình ảnh bi tráng ấy thực sự đã gây trong tôi bao điều cảm xúc.
Tôi được một người đàn anh, cũng là cấp chỉ huy của tôi ngày trước, mời đến tham dự Buổi Họp Mặt Khóa Võ Bị Đà Lạt của anh. Buổi họp măt được đặt tên: Bảy Mươi Tuổi Đời – Năm Mươi Tuổi Lính. Chỉ mới nghe qua cái tên thôi, cũng đủ cảm thấy ngậm ngùi. Bởi ở tuổi bảy mươi, liệu các anh còn được gặp lại nhau bao nhiêu lần nữa, để cùng nhắc nhớ một thời trẻ trung, trận mạc. Thời mà hầu hết các anh đã từng là những cánh chim đại bàng xoải cánh trên các trận chiến hào hùng, oanh liệt, nhưng cuối cùng đành phải chấp nhận một kết cuộc tức tưởi, oan khiên.
Cách đây năm mươi năm. Buổi sáng ngày 11.11.1960, hai trăm mười người trai trẻ, xếp bút nghiên chọn đời binh nghiệp, nhập học Khóa 17 VBQGVN. Vì nhu cầu chiến trường, họ đã ra trường sớm hơn dự định. Chỉ sau các niên trưởng Khóa 16 ba tháng. Ngày 30.3.1963, đúng một trăm tám mươi Tân Thiếu Úy tốt nghiệp, hành trang văn võ song toàn, như những cánh chim non rời tổ với đôi cánh sẵn sàng thử thách trước phong ba, theo những mũi tên từ chiếc cung của vị thủ khoa Vĩnh Nhi, bay đi khắp bốn phương trời lửa đạn.
Hôm nay, sau bao vinh nhục, thăng trầm, những chàng trai trẻ ấy giờ đã trên dưới bảy mươi. Từ khắp nơi qui tụ về đây với những mái đầu đã bạc. Nếu không phải vì cái tình đồng môn Võ Bị, có lẽ hầu hết đều đang sống lặng lẽ ở đâu đó, như những cánh đại bàng sau cơn bão lửa, xếp mảnh tàn y giữ lấy cho mình một chút hào khí ngày xưa, dư âm của một thời tung hoành ngang dọc, sống chết cùng đồng đội anh em, để tạm quên bớt phần nào đau đớn từ những vết thương không lành được trong lòng.
Gặp lại nhau, gọi tên nhau mừng rỡ. Ngỡ mình như những chàng sinh viên sĩ quan trai trẻ, ngày nào đứng trên đỉnh Lâm Viên với hào khí ngút trời. Nhựng rồi sau khi hướng về lá Quốc Kỳ cùng hát bài Quốc Ca năm xưa, tất cả đều thấy lòng chùng xuống. Bởi còn có một điều gì đó làm họ đau đớn hơn vết thương trong lòng họ: Quê Hương và Bạn Bè đã mất. Chương Trình được bắt đầu bằng Buổi Lể Tưởng Niệm Truyền Thống Võ Bị, tưởng nhớ và tạ tội cùng Núi Sông, đồng đội, đặc biệt những đồng môn Võ Bị đã hy sinh, mà họ đã chưa trả được món nợ máu xương này. Những mái đầu bạc lại cúi xuống ngậm ngùi, thổn thức theo từng lời bi hùng như phảng phất đâu đây bao oan hồn tử sĩ, của bài truy điệu mà tác giả là vị Chị Huy Trưởng lỗi lạc vang tiếng một thời:
"Lúc bấy giờ...
Nơi cánh đồng chiêm Bắc Việt
Bên con rạch nhỏ Cà Mau
Trong cánh rừng sâu Trung Việt
Phút chốc... Liệt vị... đã trở nên người thiên cổ
Ôi! sự nghiệp đan tâm đeo đuổi
Nay phải đành gián đoạn nửa chừng
................
Mô đất lạ chôn vùi thân bách chiến
Đám sương mù tàn tạ mảnh chinh y...
...................
Chí tuy còn mong hăm hở
Nhưng sức không kham nổi đoạn đường."
Trên bàn thờ, tám mươi hai ngọn nến được thắp lên, tượng trưng cho tám mươi hai vị đồng môn đã lần lượt hy sinh lẫm liệt ngoài chiến trường, hay bị giết dã man trong các trại tù Cộng Sản.
Con chim đầu tiên gãy cánh, Thiếu úy Phan Tất Trí, chỉ mới bảy ngày sau khi trình diện Sư Đoàn 2 BB, đã anh dũng hy sinh. Thiếu úy Đặng Ngọc Khiết, trưởng toán Biệt Kích Delta, nhảy xuống miền Bắc, sa vào tay giặc, bị xử tử tại chợ Ninh Bình năm 1964. Vị thủ khoa Vĩnh Nhi, với biết bao hào quang đón chờ trước mặt, cũng đã bỏ mình bên bờ sông Bảo Định, Mỹ Tho, vào buổi chiều mồng ba Tết Mậu Thân. Người mang cấp bậc cao nhất, Đại Tá Võ Toàn, vị Trung Đoàn Trưởng nổi danh của SĐ1BB, đã mất theo cùng vận nước vào ngày cuối cùng của Quân Đoàn I. Xác thân ông nằm lại ở một nơi nào đó trên quê nhà. Và người tử trận cuối cùng, vào giờ thứ 25 cuộc chiến: Trung Tá BĐQ Đoàn Đình Thiệu, hy sinh vào lúc 10 giờ sáng ngày 30.4.75 tại Mặt Trân Phú Lâm, khi quyết tử chiến cản đường địch quân tiến chiếm Sài Gòn. Sau ngày cuộc chiến kết thúc trong tức tưởi, Trung Tá Võ Vàng, một cấp chỉ huy nổi danh ngay từ lúc còn là Tiểu Đoàn Trưởng Biệt Động Quân, bị bọn CS giết một cách man rợ và hèn mạt tại trại tù Kỳ Sơn, Quảng Nam. Trung Tá Huỳnh văn Lượm, vị Lữ Đoàn Phó của binh chủng TQLC hào hùng, cũng đã chết một cách đau lòng trong trại tù Z30A Xuân Lôc. Tôi cũng thấy đau nhói trong lòng khi được nghe các anh kể lại một đồng môn tài ba, sống anh hùng và chết hiên ngang: Trung tá Phan ngọc Lương, một tiểu đoàn trưởng nổi danh ở SD 1 BB bị trọng thương, cụt chân và phải giải ngũ năm 1972. Sau đó anh làm quân ủy trung ương của đảng Đại Việt, được Tướng Ngô Quang Trưởng mời làm cố vấn chính trị cho Ông. Sau ngày miền Trung mất vào tay giặc, anh tổ chức và tham gia hoạt động quân sự chống lại nhà cầm quyền cộng sản. Không may, anh cùng một số chiến hữu lãnh đạo sa lưới và bị tử hình vào ngày 9 tháng 9 năm 1979. Đúng vào một ngày gió mưa tầm tã. Cái chết oai hùng của anh gây rất nhiều xúc động cho nhân dân thành phố Huế.
Hôm nay, cũng có mặt bà quả phụ Võ Vàng và cháu Võ Hải, trưởng nam của Đại Tá Võ Toàn, đến họp mặt cùng với những đồng môn của phu quân, thân phụ, mang theo nỗi niềm cùng ánh mắt u uẩn của người thân đã mất. Tiếng chiêng trống cùng âm vang não nùng của bài truy điệu làm nhiều người rơi lệ, dẫu nước mắt của họ có lẽ đã khô cằn cạn kiệt. Trong hội trường, hầu hết những vị đã từng là Trung Đoàn Trưởng Bộ Binh, Liên Đoàn Trưởng Biệt Động Quân, Liên Đoàn Phó Biệt Cách Nhảy Dù, Phi Đoàn Trưởng Không Quân và một số vị Tiểu Đoàn Trưởng nổi danh trên trận mạc. Tôi hình dung tới những cánh đại bàng từng một thời oai phong lẫm liệt trên khắp các chiến trường mịt mù lửa đạn. Sau ngày mất nước, hầu hết đều bị kẻ thù giam cầm hành hạ hơn 13, 14 năm trong các trại tù Nam-Bắc. Ngày trở về, cũng có bao gia đình chia lìa tan tác. Vậy mà trong gần hai ngày được ở bên cạnh họ, tôi không hề nghe một ai tự ngợi ca thành tích, chiến công, hay có một lời oán trách các vị chỉ huy, những Tướng Lãnh đã bỏ họ ra đi trong giờ phút tử sinh.
Đứng trước họ, tôi cảm thấy mình thật nhỏ nhoi. Thoáng xấu hổ về những chiến công, tù tội, cùng sự mất mát đã từng kể lể với bạn bè. Tôi cũng đã từng bị thương tích trong chiến tranh, tù đày ở các trại tù Nam- Bắc. Cha tôi cũng đã bị chết trong một trại tù khi ở tuổi 70. Vợ con tôi cũng đã phải sống cảnh nheo nhóc khốn cùng sau ngày mất nước. Nhưng so với họ, các điều ấy trở nên quá đỗi bé nhỏ, tầm thường. Ngày xưa, tôi đã từng ngưỡng mộ họ, khi họ là những con đại bàng lẫm liệt tung cánh trên khắp miền trận mạc, thì hôm nay, tôi vô cùng cảm phục, dẫu cung kiếm không còn, họ chỉ là những con đại bàng thương tích, mỏi mòn với năm tháng tha hương. Nhưng ở đâu đó trong họ, tôi vẫn bắt gặp hào khí của người lính chiến, lòng vị tha và nhất là tư cách của một cấp chỉ huy.
Tôi lại nhớ tới cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm. Tôi nghiệp cho điều mong ước và những dự tính của của Ông đã phải đứt đoạn nửa đường. Khi quyết định thành lập Trường Võ Bị Quốc Gia, Ông luôn kỳ vọng vào những sĩ quan trẻ tuổi, xuất thân với đầy đủ khả năng văn võ để trở thành những vị Tướng Lãnh liêm khiết tài ba, lãnh đạo Quân Đội, Đất Nước sau này. Tiếc là vận nước điêu linh quá sớm. Chỉ cần vài ba năm nữa, trong số những người đứng trước mặt tôi hôm nay, sẽ có nhiều vị Tư Lệnh tài đức vẹn toàn, giữ vững được giang sơn.
Khóa 17 được chính Tổng Thống Ngô Đình Diệm đặt tên Lê Lai. Có lẽ cái tên này đã quyện vào số mệnh của họ. Dù tài ba thao lược đến đâu, cuối cùng họ cũng chỉ là những Lê Lai, mà không bao giờ có thể trở thành Lê Lợi được.
Người đàn anh của tôi hôm nay, cũng từng là một vị Trung Đoàn Trưởng trẻ tuổi, thao lược can trường. Chiến thắng Kontum và giữ vững được Cao Nguyên trong Mùa Hè Đỏ Lửa , anh đã góp một phần không nhỏ. Ngày 13.03.75, khi cùng toán quân đầu tiên của Trung Đoàn từ Hàm Rồng, Pleiku đổ xuống Phước An, biết tình hình không thể nào cứu vãn được Ban Mê Thuột, nơi có vợ con mình ẩn trốn trong trại gia binh, anh vẫn hiên ngang đi đầu cùng những người lính khinh binh. Từng đoàn xe tăng T 54 và đại quân Cộng Sản theo QL 21 tràn xuống Khánh Dương, bao vây Bộ Chỉ Huy nhẹ của anh trên đỉnh đèo Chu Cúc, anh cùng vị Sĩ Quan Hành Quân thoát được vòng vây. Nhưng đó cũng chính là lúc anh cảm thấy tuyệt vọng nhất trong suốt cả đoạn đời binh nghiệp. Bị tù đày hơn 13 năm. Sang Mỹ muộn màng theo diện HO, nhờ trình độ Anh Văn khá, anh kiếm được việc làm sớm đủ để lo lắng cho các con ăn học. Bây giờ anh sống lặng lẽ cùng với gia đình ở ngoại ô thành phố San Jose, làm thơ Hoa Tâm và nghiên cứu về Thiền Học. Gặp lại anh em đồng đội cũ, anh luôn dang rộng hai tay như muốn ôm lấy hết cái tình huynh đệ, một thời cùng sống chết bên nhau. Và chỉ có những lúc ấy, chúng tôi mới nhìn thấy đôi mắt anh sáng lên cùng với nụ cười rạng rỡ.
Nếu trong sách sử, có những trang từng ca tụng những người lính chiến bại, thì hôm nay, tôi xin được viết thêm những dòng nhỏ nhoi này để xin ca ngợi các anh, những cánh đại bàng hào hùng sau một cơn bão lửa, vẫn luôn giữ được hào khí và cung cách của mình. Cho dù, đối với các anh, bất cứ một lời ca tụng nào cũng đã trở thành phù phiếm, thừa thải tự lâu rồi.
Đất nước đang ngày một tan tác điêu linh trong tay của đám người bất lương chiến thắng. Nhất định có lúc, dân tộc sẽ viết lại những bản hùng ca dành cho những người bại trận oan khiên tức tưởi năm xưa.
Phạm Tín An Ninh
ĐÃ ĐẾN LÚC PHẢI ĐÒI LẠI DANH DỰ CHO QUÂN DÂN VNCH
Lê Thành Nhân
Trong vòng chỉ 3 tháng nay một loạt biến động lớn lao về chánh-trị, ngoại-giao và quân-sự đã dồn dập diễn ra trong khu vực Á châu và Thái Bình Dương.
- Ngày 23-7-2010 Nữ Ngoại-trưởng Hilary Clinton nhân danh đại cường quốc Hoa Kỳ long trọng khẳng định tại Hội-nghị ASEAN ở Hà Nội: ”Hoa Kỳ xem Đông Nam A là khu vục thuộc lợí ích quốc gia của Hoa Kỳ về các phương diện anh ninh, kinh-tế, thương mại.”
- Ngày 24-9-2010, Tổng thống Obama đích thân triệu tập và chủ tọa Hội-nghị thượng-đỉnh tại New York (Second ASEAN Leaders Meeting) với các người đứng đầu các nước ASEAN để chủ động kết hợp các nước ấy trong một thế chiến lược mới. Một bản Tuyên bố chung (Joint Statement) quan trọng đã được công bố, và Tổng thống đã bỗ nhiệm ngay một Đặc sứ thường trực bên cạnh ASEAN tại Trụ sở của ASEAN tại Djakarta .
- Chỉ 5 ngày sau: ngày 29-9-2010: Bộ Ngoại-giao Hoa Kỳ tổ chức một cuộc hội-thảo ngay tại Bộ Ngoại giao tại DC dưới sự điều hợp của Đại-sứ Brynn với đề tài “Kinh nghiệm Hoa Kỳ tại Đông Nam Á” (The American Experience in Southeast Asia : Historical Conference) trong đó diễn giả chính là Henry Kissinger.
- Trong khi chúng tôi đang viết bài nầy thì các đại diện ngoại giao, quân-sự cao cấp của các nước thuộc ASEAN và Hoa Kỳ, Nhựt, Úc, Ấn-độ, v.v...đã bắt đầu Hội nghị các Tổng-trưởng Quốc-phòng (ADMM plus) tại Hà Nội từ ngày 12-10-2010 rồi tiếp tục với những phiên họp riêng giữa các thành viên ASEAN và các cường quốc trong vùng: Hoa Kỳ, Nhựt bản, Ấn độ, Úc, v.v...Phiên họp ngày 28-10-2010 là một phiên họp cao cấp quan trọng với sự tham dự của NT Clinton.
Giữa lúc đó thì chiến hạm Hoa Kỳ tiến sát và tập trận dọc thềm lục địa Á Châu từ Biển Nhựt Bản xuống Ấn-độ dương…có lúc vào tận cảng Tiên Sa (Đà Nẳng) của Việt Nam .
Tất cả những diễn biến đó không phải là những điều ngẫu nhiên.
Trong bài nầy chúng tôi chỉ chú trọng đến cuộc hội-thảo tại Bộ Ngoại-giao ngày 29-9-2010 để tìm hiểu ý nghĩa và tầm quan trọng của các lời phát biểu của Henry Kissinger tại cuộc hội-thảo này (Đọc giả có thể tham khảo bài tường trình ngày 6-10-10 của Người Việt Online)
Các ý-kiến của Kissinger phát biểu trong cuộc hội-thảo nói trên được tóm gọn như sau: “Sự thảm bại tại Việt Nam năm 1975 là do Hoa Kỳ chớ không phải do VNCH.”
Nhân dân Việt Nam và thế giới công chính đã chờ đợi câu nói đó từ 35 năm rồi, nay mới được thốt ra từ chính cửa miệng của Henry Kissinger, vào một thời điểm và tại một địa điểm có tính toán. Bởi vậy, nó có một giá trị vô cùng quan trọng. Nó trả lại danh dự cho hàng triệu chiến sĩ tự do của VNCH, từ nguời dân đen đến cấp lãnh-đạo cao nhứt. Nó giải oan cho hàng triệu linh hồn người Việt đã hi sinh cho Tự do. Nó trả lại DANH DỰ VÀ CHÍNH NGHĨA cho toàn thể Quân Dân VNCH từng bị bọn phản chiến và truyền thông bất lương bôi lọ.
Xin nhắc lại: Henry Kissinger là người chịu trách nhiệm về chánh sách ngoại giao của Hoa Kỳ từng đưa đến việc bán đứng VNCH cho Bắc Việt qua Hiệp-định Paris 1972, sự rút lui của Hoa Kỳ khỏi Đông dương 1975, và giao cho Trung Cộng làm “cai thầu khu vực” với bản Tuyên ngôn Thượng Hải (1972.)
Nixon và Kissinger bị mù mắt vì cái thị-trường khổng lồ béo bỡ của Hoa Lục, không ngần ngại phản bội lại đồng minh của mình. Cảnh tượng xót xa, bẽ bàng nhứt là Đệ 7 Hạm đội Hoa Kỳ nhẫn tâm án binh bất động, đứng nhìn hải quân TC cưỡng chiếm Hoàng Sa của đồng minh VNCH hồi tháng Giêng 1974. Ngày nay, khi Trung cộng trở mặt, sử dụng Hoàng Sa làm pháo đài khống chế Đông Nam Á và Thái Bình dương thì nước Mỹ mới mở mắt và nhận thấy hối hận về sự phản bội đồng minh VNCH của mình 35 năm trước.
Thực vậy, dân tộc Việt Nam là nạn nhân gánh chịu hậu quả thảm khóc nhứt của chánh sách Nixon-Kissinger với “Ngày 30 tháng 4 năm 1975.” Chính chánh-sách đó đã đưa gần 30 triệu nhân dân Miền Nam tự do vào cảnh điêu linh, thống khổ, nhà tan cửa nát, con mất cha, vợ mất chồng, kẻ thì bỏ xác trong ngục tù CS, người thì làm mồi cho hải tặc hoặc vùi thây dưới đáy biển. Không bút mực nào tả hết những tội ác của cộng đảng VN đối với gần 30 triệu dân Miền Nam từ 1975 đến nay.
Lời tuyên bố của Kissinger hôm nay, tuy rất ngắn, nhưng có một ý nghĩa vô cùng quan trọng: “Sự thảm bại tại Việt Nam năm 1975 là do Hoa Kỳ chớ không phải do VNCH.”
Bằng những lời phát biểu ngày 29-9-2010 tại ngay thủ đô nước Mỹ, lãnh đạo nước Mỹ hiện nay dường như muốn nhờ Kissinger thay mặt nước Mỹ (Bộ Ngoại giao tổ chức) nói lên lời tạ tội và sám hối của nước Mỹ đối với gần một triệu sinh linh của chế-độ VNCH đã chết oan uổng, trong đó hơn nửa triệu đồng bào vượt biên chìm dưới đáy biển, hàng trăm ngàn Dân Quân-Cán-Chính VNCH chết trong các trại tập trung lao-động khổ sai, cộng với hàng trăm ngàn vợ con họ chết trong các “vùng kinh-tế mới” vì đói rét, bệnh tật và rắn rết.
Tại hội-nghị các Bộ-trưởng Quốc-phòng ASEAN (ADMM Plus) họp sau đó tại Hà Nội ngày 12-10-2010, Bộ-trưởng Quốc-phòng Hoa Kỳ Robert Gates đại ý tuyên bố ngay trước mủi của tên BTQP Trung cộng: ”Hoa Kỳ sẽ nhận trách nhiệm bảo đảm an ninh và tự do cho tất cả các quốc-gia ĐNA, nhứt là hải lộ xuyên Biển Đông, vì khu vực nầy thuộc quyền lợi quốc-gia của Hoa Kỳ về các phương diện an ninh, kinh-tế và thương mại.” Trong khi đó thì tàu chiến Hoa Kỳ trang bị vũ khí nguyên-tử đang tập trận với hải quân Nam Hàn ngoài khơi vùng biển của Trung cộng.
Gần hai tỷ dân trong khu-vực Á châu –Thái-Bình-dương thở phào, nhẹ nhỏm! Vì, từ nay, cái “lưỡi bò” hung hăng của tên bá quyền Hán tộc bổng teo lại thành……cái lưỡi gà bé tí tẹo! Không ai còn nghe các tướng lãnh TC khoác lác vung vít về sức mạnh quân sự của CHNDTQ và tham vọng độc chiếm Biển Đông của chúng. Không ai còn nghe cái loa khoác lác của Bộ Ngoại giao TC hàng ngày bô bô lên tiếng đe dọa các quốc gia tiếp giáp với “cái lưỡi bò đói khát”, nhứt là Việt Nam, Nam Dương, Phi-luật-tân, Brunei. Ngay sau khi Bộ-truởng QP Hoa Kỳ tuyên bố như trên, phát ngôn nhân của con cọp giấy Trung cộng bèn rêu rếu thông báo trả tự do vô điều kiện cho 9 ngư dân của đảo Lý sơn/Quảng Ngải bị chúng bắt giữ gần đảo Hoàng Sa cả tháng trước đó.
Các sự kiện trên đây chứng minh là vì cả tin nơi những tính toán sai lầm của tên con buôn chính-trị Kissinger, nước Mỹ phải để gần 40 năm (1972-2010) mới học được cái chân-lý đơn giản: Người CS marxist dù Nga hay Tàu hay Việt, chúng đều phản phúc như nhau. Nhờ sự giúp đỡ trong 40 năm qua của Hoa Kỳ nước Tàu mới thoát khỏi tình-trạng đói khát, lạc hậu và bắt đàu hơi khấm khá. Nhưng chưa chi thì chúng đã quay lại định ăn tươi, nuốt sống người thi ân cho mình. Đó là bản chất của người Cộng-sản Marxist. Hai dân tộc Đức và Nhật cũng được Hoa Kỳ giúp đỡ tái thiết sau chiến tranh, nhưng họ không mang tính phản phúc đó.
Vấn đề mà chúng ta muốn bàn hôm nay là: vì cần mua bán, đổi chác với Trung cộng để trục lợi, bọn chánh khách vô liêm sĩ ở Hoa Thạnh Đốn, đã ra sức gán cho VNCH đủ thứ tội: nào là quân đội không chịu chiến đấu, nào là công chức tham nhũng, v.v…Bọn chánh khách bất lương Âu châu thì kết tội VNCH là tay sai Mỹ chỉ vì ganh ghét với Hoa Kỳ. Nếu quân dân VNCH không chịu chiến đấu thì làm sao giữ vB0ời Việt Quốc-gia càng sáng tỏ hơn bao giờ hết. Bây giờ thì không một ai còn nghi ngờ nữa: VNCH còn là còn tất cả! VNCH mất là mất tất cả! Chúng ta đòi hỏi lịch sử và nhân dân thế giới phải trả lại sự công bằng và danh dự cho Quân Dân VNCH, từ người thứ dân cho đến các cấp lãnh đạo Quốc-gia. Trong nội bộ người Việt, yêu cầu những kẻ vô ý thức hay bị CS tuyên truyền tẩy não trong 35 năm qua hãy chấm dứt những luận điệu tự phỉ nhổ mình bắng cách gọi các vị lãnh đạo Quốc-gia, các tướng lãnh của VNCH bằng thằng nọ, thằng kia. Cái cuộc “đổi đời” năm 1975 đã biến “THẰNG thành ÔNG” và đem “ÔNG xuống làm THẰNG” nay đã chấm dứt rồi, vì đó là cái thang giá trị Marxist trong đó “trí thức không bằng cục phân” (lời Mao Trạch Đông.) Thang giá trị (échelle des valeurs) của một xã hội Việt Nam văn minh đạo đức truyền thống phải được tái lập để làm nền tảng cho một nước Việt Nam hậu Cộng-sản. Chúng tôi sẽ bàn đến “hệ thống giá trị chân chính” của người Việt trong một bài khác. Hải ngoại, ngày 28-10-2010 Lê Thành Nhân - Ngày 23-7-2010 Nữ Ngoại-trưởng Hilary Clinton nhân danh đại cường quốc Hoa Kỳ long trọng khẳng định tại Hội-nghị ASEAN ở Hà Nội: ”Hoa Kỳ xem Đông Nam A là khu vục thuộc lợí ích quốc gia của Hoa Kỳ về các phương diện anh ninh, kinh-tế, thương mại.” - Ngày 24-9-2010, Tổng thống Obama đích thân triệu tập và chủ tọa Hội-nghị thượng-đỉnh tại New York (Second ASEAN Leaders Meeting) với các người đứng đầu các nước ASEAN để chủ động kết hợp các nước ấy trong một th?=E1??ng được Miền Nam đến 1975, khi mà Mỹ và Trung cộng ngã giá xong vụ buôn bán bẩn thỉu trên đầu nhân dân Việt Nam?
Ngoài ra, sau tháng 4, 1975, nhiều tướng lãnh liêm sĩ Hoa Kỳ đã viết lại hồi ký công nhận tinh thần dũng cảm và khã năng chiến đấu xuất sắc của QL/VNCH. Chúng ta không cần lặp lại ở đây. Còn nếu nói: vì tham nhũng mà chánh quyền VNCH sụp đỗ thì cứ hỏi chả lẽ nhà nước CHXHCN hiện nay ở VN ít tham nhũng hơn VNCH ngày trước? Thế tại sao nó còn nguyên đó hơn 35 năm nay? Cũng trong cùng thời gian với VNCH ai cũng biết ở các lân bang như Thái Lan, Phi Luât Tân, Nam Dương tình trạng tham nhũng trầm trọng hơn cả chục lần, nhưng có nước nào sụp đổ đâu!
Tóm lại, các chánh khách thiển cận, mù quáng của nước Mỹ lúc bấy giờ đã “hi sinh” quyền lợi của đồng minh VNCH với ảo tưởng đổi lấy một thị-trường béo bỡ của nước Tàu. Nhưng sự thật phủ phàng hôm nay là chính cái nước Tàu mà nước Mỹ vỗ béo đó đã đang quay lại ăn thịt nước Mỹ để giành ngôi vị đệ nhứt cường quốc trên thế giới. Và nước Mỹ ngày nay đã tỉnh ngộ, đang trở lại làm y chang cái công việc mà Quân Dân VNCH đã làm trước 1975, tức là chiến đấu chống đế quốc CS Trung quốc. Thế thì VNCH đã bị bức tử một cách oan uổng. Nhờ giương cao ngọn cờ chống lại bá quyền Trung cộng, bảo đảm an-ninh và tự do cho khu vực nên hiện nay Hoa Kỳ đang được nghênh đón trở lại Việt Nam như là môt “hiệp-sĩ.” Như vậy bọn CSVN không còn coi Hoa Kỳ là “đế-quốc xâm lược” nữa. Trái lại chúng coi Hoa Kỳ là vị cứu-tinh, và trả lại danh dự cho nước Mỹ.
Thế còn công lao hi sinh chiến đấu của Quân Dân Miền Nam để ngăn chận làn sóng đỏ của Nga, Tàu trong hơn 50 năm thì sao?
Vì thế, Quân Dân VNCH đòi hỏi nước Mỹ và thế giới phải trả lại danh dự cho họ vì họ đã hi sinh chiến đấu cho Tự do và An ninh của cả thế giới mà đã bị đối xử bất công bằng sự phản bội và bức tử oan uổng năm 1975.
Trên thực tế thì nhân dân Việt Nam trong nước đã làm việc nầy từ khi bọn “cách mạng” đặt chân vào Miền Nam vì, đối với mọi người dân trong nước thì cái gì của “ngụy” cũng tốt hơn “cách mạng”: bác sĩ “ngụy” cũng giỏi hơn, nhạc “ngụy” cũng hay hơn, nhân bản hơn, nếp sống “ngụy” cũng văn minh hơn, người dân “ngụy” cũng ấm no, hạnh-phúc hơn, v v...
Cuối cùng, sau khi chiếc mặt nạ của đảng CSVN kể công đánh ngoại xâm Pháp, Mỹ để giành độc lập bị rơi xuống đất, để lộ cái mặt thật của những kẻ bán nước đem tổ quốc dâng cho Tàu thì cái chính nghĩa bảo quốc của Quân Dân VHCN, của Người Việt Quốc-gia càng sáng tỏ hơn bao giờ hết. Bây giờ thì không một ai còn nghi ngờ nữa:
VNCH còn là còn tất cả!
VNCH mất là mất tất cả!
Chúng ta đòi hỏi lịch sử và nhân dân thế giới phải trả lại sự công bằng và danh dự cho Quân Dân VNCH, từ người thứ dân cho đến các cấp lãnh đạo Quốc-gia. Trong nội bộ người Việt, yêu cầu những kẻ vô ý thức hay bị CS tuyên truyền tẩy não trong 35 năm qua hãy chấm dứt những luận điệu tự phỉ nhổ mình bắng cách gọi các vị lãnh đạo Quốc-gia, các tướng lãnh của VNCH bằng thằng nọ, thằng kia. Cái cuộc “đổi đời” năm 1975 đã biến “THẰNG thành ÔNG” và đem “ÔNG xuống làm THẰNG” nay đã chấm dứt rồi, vì đó là cái thang giá trị Marxist trong đó “trí thức không bằng cục phân” (lời Mao Trạch Đông.) Thang giá trị (échelle des valeurs) của một xã hội Việt Nam văn minh đạo đức truyền thống phải được tái lập để làm nền tảng cho một nước Việt Nam hậu Cộng-sản.
Chúng tôi sẽ bàn đến “hệ thống giá trị chân chính” của người Việt trong một bài khác.
Hải ngoại, ngày 28-10-2010
Lê Thành Nhân


Người Lính Năm Xưa:Phan Thế Duyệt K25 Cựu SVSQ/Trường VBQGVN
Câu chuyện về người thương phế binh Phan Thế Duyệt
Vào năm 2003 trong một chương trình giới thiệu hoạt động của hội “compassion” tại San Jose, California USA, ngay sau khi phát thanh lần thứ nhất, nhiều thính giả đã gọi vào thể hiện tâm tình họ dành cho câu chuyện thật đặc biệt, câu chuyện về một thương phế binh VNCH đang sống trong hoàn cảnh hết sức cô đơn tại một làng quê xa cách chốn phồn hoa đô hội… Câu chuyện có chút đau thương nhưng cũng lại có nhiều thơ mộng và đẹp của tình người.
Anh là một thiếu úy xuất thân từ trường Võ Bị QGVN và cũng đã từng mơ về một tương lai tươi sáng với những chiến công, những vòng hoa chiến thắng được choàng vào cổ từ tay của một nữ sinh sinh đẹp nào đó. Nhưng viên đạn AK47 ác nghiệp đã xuyên qua lưng anh ngay trong trận chiến đầu đời của một tân sĩ quan… Mọi giấc mơ tan vỡ, tương lai trở nên mịt mù và anh đã phải trải qua biết bao nhiêu đau thương sau đó.
Vết thương chưa lành hẳn thì biến cố 30 tháng 4 úp xuống, anh bị đẩy ra khỏi Quân Y Viện khi viết thương còn rỉ máu, anh được cha mẹ gìa đưa về sống tại Tây Ninh, chẳng bao lâu sau đó anh đã phải cắt bỏ đôi chân vì ung thối để cứu mạng, thế rồi cha mẹ anh cũng lần lượt qua đời, còn lại một mình trong căn nhà nhỏ, anh đã sống 30 năm dài trong nỗi cô đơn tận cùng của kiếp người.
Đối với những người thương binh VNCH khác, hoàn cảnh của anh có lẽ chưa phải là tận cùng bằng số (?) Anh biết rõ điều này, nên không than van, chỉ vì buồn muốn viết thư đi khắp nơi để tìm người tâm sự và không kêu nài trợ giúp, lá thư gởi ra Hải Ngoại đi lang thang và được ai đó đưa lên internet, một cô gái ký tên “H” gởi về anh $50.00 Mỹ kim, anh viết thư cảm ơn…
Một người ở Paris đọc được lá thư anh gởi cho người con gái có tên “H” tưởng là bạn mình nên chuyển qua cho cô BS Hương (Liên Hương) thành viên của “Hội Huynh Đệ Chi Binh” cô BS cảm động vì lá thư lạ đã viết trả lời anh, lá thư cũng đầy tình cảm chan chứa, tường chừng như ở thời còn chinh chiến của một người em gái hậu phương gởi cho anh chiến sĩ nơi chiến trường, lá thư tỏ lòng ngưỡng mộ tuyệt đối dành cho một anh hùng. Anh chính là một “anh hùng” trong mắt cô Liên Hương ở Hoa Kỳ. Thư trao đổi giữa anh và cô BS trẻ với những lời chân tình đã làm nhiều người rơi lệ.
Giao Chỉ
Tây Ninh ……………. 1999
Cô H. thân mến,
Khi cầm bút viết thư này tới cô, tôi rất cảm động vì lần đầu tiên nhận được 1 thiệp chúc Noel và 50 USD. Bao đêm nằm suy nghĩ moi óc tìm về quá khứ xem có quen ai là H. không. Rồi kết luận tôi và cô rất xa lạ chưa 1 lần đối diện. Thế nhưng giữa khoảng không gian xa cách nghìn trùng, giữa lúc bận rộn với cuộc sinh nhai nơi đất khách quê người, mà cô còn có thời giờ hướng về quê nhà, nơi đó có những người nghèo khổ, tàn tật, đang âm thầm trên giường bệnh như tôi. Ngoài ý nghĩa về vật chất, món quà của cô còn có 1giá trị tinh thần rất to lớn, nó an ủi tôi trong những ngày Đông giá để chuẩn bị đón Xuân về. Nghĩa cử cao đẹp của cô chắc chắn sẽ được Thượng Đế đền bù.
Đây là những ngày đầu Xuân. Sau vài ngày Tết tạm quên đi những âu lo phiền muộn thì bây giờ lại suy nghĩ, tính toán cho năm rộng tháng dài. Tôi đã bị loại ra khỏi vòng chiến vào một buổi chiều mây giăng tím ngắt cách nay gần 27 năm dài (bị liệt và cưa 2 chân!).
Trong vòng 27 năm đó, cuộc sống của tôi âm thầm như những đêm không trăng sao. Bốn mùa cứ lần lượt trôi qua, bao đứa trẻ thơ đã trưởng thành, còn tôi đã thấy thấp thoáng con đường tới nghĩa trang!!! Ngày ngày chỉ nằm trên giường ngắm mây bay qua khung cửa sổ, và chiều chiều nghe tiếng chuông giáo đường buồn bã. Rồi đôi khi âu lo khi số tiền trong túi cạn dần.
Chưa bao giờ tôi đủ can đảm ngắm mình qua gương. Tuổi trẻ, tình yêu đã vượt khỏi tầm tay. Đôi khi kỷ niệm hiện về hỗn độn, quay cuồng, tan vỡ như những mảnh thủy tinh sắc nhọn. Tủi thân, phiền muộn là căn bệnh trầm kha kéo dài từ ngày nầy đến ngày khác! Đầu năm chỉ duy nhất một mình trong căn nhà bầu bạn với chiếc tivi, dò hết đài nầy đến đài khác, rồi mệt mỏi lăn ra ngủ. Những lúc đau nặng, bao nguy cơ rình rập, chỉ biết phó mặt cho bàn tay Thượng Đế.
Đã lâu lắm rồi không có cơ hội viết thư nên trong hồi báo này từ đầu đến giờ lẩn thẩn quá phải không cô H? Nếu có gì sơ suất xin cô bỏ qua sự thiếu sót đó. Trước thềm năm mới, tôi chúc cô và gia đình hưởng một mùa Xuân vui vẻ, một năm mới An khang thịnh vượng.
Tôi xin dừng bút nơi đây. Chào cô.
Ký tên: Duyệt
P T D
_______________________________________________________
San Jose ngày 1 tháng 8, 2003
Anh Duyệt thân mến,
Có lẽ anh sẽ ngạc nhiên lắm khi nhận được lá thư này. Do một sự tình cờ hay sắp xếp nào đó của Thượng Đế, nếu chúng ta còn tin có Thượng Đế hiện hữu trong cuộc đời này, lá thư của anh đã vượt ngàn dặm hải lý và thời gian phủ bụi mờ để đến tay tôi. Một người bạn của tôi ở Pháp, trong lúc đi sưu tầm trên những trang điện toán đã tìm thấy lá thư này, và chuyển đến tôi. Chỉ vì một sự trùng hợp ở vần tên với một cô gái nào đó mà anh đã viết thư cám ơn 3 năm trước đây.
Lá thư của anh không giống như bất cứ lá thư nào tôi đã đọc trong gần 10 năm qua. Tôi cũng chưa bao giờ trả lời riêng như tôi đang làm ngày hôm nay. Đây cũng là lần đầu tiên tôi dùng tên thật của mình để viết cho một người chưa biết mặt. Tôi viết như thế để anh hiểu cái ấn tượng sâu đậm, và một phần nào là nỗi xúc động lá thư của anh đã để lại trong tôi.
Trong tuần lễ qua, tôi đã gọi điện thoại về Việt Nam một vài lần theo số anh ghi trong thư, nhưng đáng tiếc vẫn không liên lạc được vì đường giây luôn luôn bận. Cũng có thể vì tôi gọi không đúng cách, một lần nữa lại cho anh biết rằng đây là 1 điều tôi không thường hay làm lắm đâu.
Lá thư của anh đã vô tình nhắc nhở cho tôi về quá khứ, những năm tháng chiến tranh điêu linh của đất nước mà tất cả chúng ta đều muốn quên. Anh không kể nhiều trong thư, nhưng tôi đoán anh chắc phải là 1 người đã có kiến thức của 1 vài năm Đại học, hay ít nhất cũng đã đỗ Tú Tài trước khi đăng lính vào quân đội. Bởi vì 1 người bình thường ít may mắn được đến trường hơn, đã không thể viết một lá thư vừa lắng đọng, vừa lãng mạn dạt dào tình cảm như vậy.
Sự gắn bó của tôi với những người lính cũ có lẽ bắt nguồn từ gia đình tôi vốn đã có rất nhiều người xuất thân từ quân đội miền Nam trước đây. Cha tôi ngày xưa là 1 bác sĩ quân y ở Chẩn Y Viện Trung Ương, và cậu tôi cũng đã từng là 1 bác sĩ giải phẫu chữa phỏng và chấn thương tại Tổng Y Viện Cộng Hòa, nơi tôi vẫn thường xuyên lui đến những ngày còn nhỏ vì căn bệnh riêng của mình. Hình ảnh của những nguời thương bệnh binh quấn khăn băng trắng thẫm máu đỏ hàng ngày được chở về từ mặt trận với tôi vì thế đã không xa lạ lắm. Một trong những người bạn thân nhất của tôi ở đây hôm nay là 1 cựu phi công từng đóng quân ở Phù Cát (Qui Nhơn)…
Tôi viết thư cho anh hôm nay, không phải như 1 người Việt kiều xa xứ được ưu đãi trong 1 đời sống an lành, và thoải mái hơn về vật chất lẫn tinh thần, đang nghiêng mình xuống viết cho 1 người đồng loại bất hạnh của mình. Nhưng tôi viết với tâm trạng của một cô gái nhỏ năm xưa đã lớn lên yên ổn giữa thành phố Saigon, nhìn tuổi thơ ấu của mình trôi qua dưới ánh hỏa châu và những tiếng bom đạn hàng đêm vẫn vọng về từ 1 chiến trường xa. Ở đó, bao nhiêu xương máu và nước mắt của cả 1 thế hệ tuổi trẻ đã đổ xuống để che chở cho những cô gái nhỏ như tôi được tiếp tục bình yên đến trường. Ở đó, vẫn có bao nhiêu người chiến sĩ như các anh còn ôm tay súng, chiến đấu đơn độc vào những giờ phút chót để gia đình chúng tôi có cơ hội xuống thuyền ra đi, tìm đến những quê hương hạnh phúc mới bên này bờ biển Thái Bình Dương.
Chính với tấm lòng tri ân và ngưỡng mộ đó mà hôm nay tôi thấy cần phải viết cho anh, cho các bạn của anh những lời các anh xứng đáng được nghe nhưng có lẽ đã chưa bao giờ được nghe từ gần 30 năm qua. Để các anh hiểu được rằng những hy sinh của mình đã không lãng phí, hay vô ích. Những tượng đài có thể bị đạp đổ, nhưng những hình ảnh thần tượng ghi khắc trong lòng sẽ chẳng bao giờ có thể bị xóa nhòa.
Chúng ta đã mất mát rất nhiều thứ, những người thương binh như các anh đã mất hết 1 phần thân thể, tình yêu và tuổi trẻ, còn những người Việt tỵ nạn như tôi cũng mất cả 1 nơi chốn dung thân để phải tha hương, lưu lạc khắp mọi phương trời. Có 1 điều ngày hôm nay, tôi mong chúng ta sẽ không đánh mất là tình người đến với nhau để khoảng không gian anh đang sống và hít thở bớt đi niềm lẻ loi, và cô độc. Tôi không là 1 bà tiên có đôi đũa thần nhiệm màu để có thể hóa phép trả lại anh thân thể nguyên vẹn. Nhưng tôi có thể trao tặng anh 1 tình bạn, và hy vọng những giòng chữ của mình có thể xoa dịu được những vết thương vẫn còn nhỏ máu trong tâm hồn anh từ 30 năm qua.
Khi nhận được lá thư này, xin anh gửi cho tôi hồ sơ + 1 tấm ảnh hồi đáp qua địa chỉ 1 người thân của tôi ở Saigon, để rồi sẽ có người đem thư về Mỹ lại cho tôi:
Nguyễn Liên Hương
c/o Phạm Thục Tuyết Xuân
tel:
Tôi muốn biết địa chỉ chính xác của anh, để gửi đến anh 1 món quà nhỏ, mà tôi ước mong sẽ đem lại 1 vài tia nắng ấm trong gian nhà lạnh vắng, hiu quạnh của anh hôm nay.
Cũng xin anh đừng phổ biến tên tuổi hay địa chỉ của tôi, vì điều tế nhị thỉnh thoảng tôi vẫn còn trở về Việt Nam trong những công tác xã hội. Thêm nữa, tôi hiểu khả năng giới hạn của mình trong những điều có thể làm. Thật sự sẽ là một điều tàn nhẫn để gieo mầm cho những ảo tưởng, hy vọng không có cơ may được thành tựu.
Cuối cùng, dù tôi không thể gửi nguyên 1 bài hát về, cũng xin cho tôi được gửi tặng anh và những người bạn anh hùng không tên tuổi của anh lời tựa của bài hát, “You are my hero”. Bởi vì cuối cùng, trong cuộc đời này, không có điều gì anh hùng, và cao thượng hơn là hy sinh bản thân mình cho những người khác được quyền sống. Trong mắt tôi, mãi mãi không có những người phế binh thương tật mà chỉ có những người trai anh hùng một thời đã chọn cho mình con đường đi và sống đích thực có ý nghĩa nhất.
Thân ái chào anh, và cầu chúc anh những ngày tháng cuối an lành trong niềm vinh dự và tự hào.
LH
